Tài liệu mật CIA về cuộc chiến Việt – Trung

Bích chương lồng hình ảnh

Bích chương lồng hình ảnh “chiến thắng chống Trung Quốc xâm lược” với “thằng Mỹ cao cao bước cúi đầu.” Ảnh Bill Herod.

Vũ Quí Hạo Nhiên

Bài này đăng lần đầu trên tuần báo Viet Tide, xuất bản tại Houston và Little Saigon, năm 2009, trong loạt bài dịch các hồ sơ mật CIA đã được công khai hóa.

Tài liệu dưới đây là một bài nghiên cứu (“Research Paper”) mang tựa đề “Tranh chấp biên giới Trung-Việt.” (“The Sino-Vietnamese Border Dispute”).

Tài liệu dài 20 trang này tiết lộ và phân tích nhiều xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam từ năm 1978 – những xung đột mà ngày nay chính quyền cộng sản tại Hà Nội đang tảng lờ như không có.

Cơ quan tác giả hồ sơ này là National Foreign Assessment Center (tạm dịch Trung tâm Quốc gia Đánh giá Ngoại bang). NFAC là tên gọi mới của Cục Tình báo (Directorate of Intelligence) sau 1977, là bộ phận trong CIA chuyên phân tích và tổng hợp thông tin lấy được từ các nguồn tình báo. Đến năm 1981, NFAC lại được đổi lên trở về với tên gọi lúc trước, là Directorate of Intelligence.

Hồ sơ được đóng dấu Tối Mật (“Top Secret”), đề ngày 5 tháng 3, 1979 – tức vài tuần sau khi Trung Quốc xua quân vượt biên giới Việt Nam trong ý định “dạy cho Việt Nam một bài học.” Hồ sơ này được bạch hóa vào tháng 6, 2002.

Hồ sơ này tuy đã được bạch hóa, nhưng vẫn còn nhiều phần bị xóa trắng chưa được công bố hoàn toàn. Trong bản dịch này, những phần còn bị xóa được ghi bằng dấu “#####”. Những lời trong dấu ngoặc vuông [ ... ] là chú thích thêm của dịch giả.

(Bản dịch hồ sơ CIA)

Tranh chấp biên giới Trung-Việt

Thông tin dùng trong báo cáo này được cập nhật đến ngày 5 tháng 3, 1979

.

Các đánh giá chính

Cuộc xâm lăng của Trung Quốc vào phía bắc Việt Nam có khuynh hướng che lấp sự thật là tranh chấp biên giới Trung-Việt có động lực của riêng nó và đã là vấn đề quan trọng giữa hai nước này từ lâu nay, trước khi mâu thuẫn Việt Nam – Campuchea nổ tung thành chiến tranh công khai. Sự bất đồng ý kiến về một vài đoạn biên giới ngắn (cũng như về chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) được giữ trong những đường dây trao đổi kín sau khi chiến tranh chấm dứt tại Đông Dương. Nhưng rồi những cuộc thảo luận kín bị thất bại vào cuối năm 1977 và vấn đề này trở thành một phần trong một cuộc tranh chấp chính trị rộng lớn hơn. (#####)

Ở cả hai bên, những phản ứng theo cảm tính đối với những biến cố mới đã thay thế cho sự tính toán tỉnh táo về thiệt hại cho lợi ích quốc gia trong trường hợp mất bình tĩnh. Đụng độ tại biên giới trở thành yếu tố quyết định khiến những phản ứng thiếu thận trọng này càng leo thang hơn.###

Một vài xung đột nhỏ, không vũ trang (hầu hết là ẩu đả) dọc đường biên giới Trung-Việt trở thành đụng độ quân sự cấp bách sau hai biến cố quan trọng trong năm 1978:

* Những lời cáo buộc về người gốc Hoa bị ngược đãi và muốn từ Việt Nam thoát thân vào Trung Quốc. Vì vậy cuộc giao tranh vũ trang đầu tiên năm 1978 tại vùng biên giới đã diễn ra vì vụ người tỵ nạn muốn vượt biên vào Trung Quốc.

* Những lời cáo buộc về việc Việt Nam xây dựng tuyến phòng thủ biên giới. Cuộc giao tranh vũ trang lần thứ nhì và thứ ba năm 1978 diễn ra khi phía Trung Quốc phá hủy hàng rào, cọc đánh dấu, và bãi mình trên tuyến [phòng thủ] này.

Phía Trung Quốc giận dữ vì Hà Nội đã cả gan thay đổi status quo tại biên giới, và cho rằng nếu im lặng chấp nhận những thay đổi này thì sẽ trở thành tưởng thưởng cho Hà Nội và sẽ dẫn đến nhiều vi phạm khác tại biên giới.###

Read more of this post

Bảng trắng bảng đen

Hồi nhỏ đi học, tớ nhớ là ngoài sách vở bút mực, còn phải mang theo phấn và một tấm bảng đen. Tấm bảng đen khổ nhỏ, bề ngang chắc chỉ hơn một gang tay người lớn, hai mặt.

Tấm bảng này vừa dùng làm nháp, vừa làm bài cô giáo cho. Trên bảng cô giáo ra bài, ở dưới học trò loay hoay làm, rồi cô đập thước một cái thì nhất loạt quay bảng ra giơ lên cho cô xem. Cô chỉ cần nhìn một lượt là thấy ai làm đúng ai làm sai.

Hum bữa đi dạy trong trường Centennial ở Santa Ana, là một trường dạy miễn phí cho người quá tuổi học phổ thông nhưng không đủ điều kiện học college – vì tiền, vì giấy tờ, vì giờ giấc. Khá nhiều người VN mới qua, không muốn trả tiền out-of-state, vô đây học trước.

Thì trong phòng học toán của Centennial có để sẵn một sấp bảng trắng, cho người ta dùng để viết nháp.

Cũng nhỏ, bề ngang cỡ 10 inch, hơn một gang tay người lớn.

Cũng hai mặt. Một mặt thì trắng không, còn mặt kia thì như trong hình nè, kẻ sẵn ô coordinate plane để vẽ đồ thị.

Mới nhớ ra cái bảng đen của hồi nhỏ bỏ trong cặp táp; phấn thì bỏ trong ngăn nhỏ phía trước.

Và nhớ là cái cặp táp của mình có quai xách, chứ không cái quai đeo, nhưng mà nghĩ hoài không nhớ là cái quai đeo vốn không có ngay từ đầu, hay là có mà làm đứt mất tiêu.

Ba cuộc đấu tranh cho quyền con người, trong diễn văn TT Obama

Người biểu tình tại Selma bị cảnh sát đánh trong ngày Bloody Sunday, 1965.

Người biểu tình tại Selma bị cảnh sát đánh trong ngày Bloody Sunday, 1965.

Nhắc tới ba địa danh nổi tiếng, chỉ trong một câu Tổng thống Barack Obama gắn liền ba cuộc đấu tranh cho dân quyền: Của phụ nữ, của người da màu, và của người đồng tính.

Trong bài diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ nhì đọc hôm 21/1, TT Obama có câu này:

We, the people, declare today that the most evident of truths – that all of us are created equal – is the star that guides us still; just as it guided our forebears through Seneca Falls, and Selma, and Stonewall; just as it guided all those men and women, sung and unsung, who left footprints along this great Mall, to hear a preacher say that we cannot walk alone; to hear a King proclaim that our individual freedom is inextricably bound to the freedom of every soul on Earth.

Bản dịch của bác Anh Gau Pham:

Chúng ta, nhân dân, hôm nay tuyên bố rằng sự thật hiển nhiên nhất là tất cả chúng ta sinh ra đều bình đẳng – hôm nay vẫn dẫn đường chúng ta đi; y như nó đã từng dẫn đường cho các bậc tiền nhân của chúng ta vượt qua Thác Seneca và Selma và Stonewall; y như nó đã từng dẫn đường cho những người đàn ông và đàn bà, hữu danh và vô danh, đã để lại dấu chân trên chính bãi đất này, để nghe một vị mục sư giảng rằng chúng ta không thể nào đi một mình được; để lắng nghe một vị King tuyên bố rằng sự tự do cá nhân của chúng ta đan xen chặt chẽ với sự tự do của mọi linh hồn trên Trái Đất.

Đoạn giữa, ông nói “Seneca Falls, và Selma, và Stonewall.” Mấy cái đó là gì? Đó là 3 địa danh ở Mỹ và cũng là 3 biểu tượng của 3 cuộc đấu tranh đòi quyền bình đẳng: Của phụ nữ, của người thiểu số, và của người đồng tính.

Trong ba sự kiện này, Selma đẫm máu hơn hết. Selma là thủ phủ quận hạt Dallas County, Alabama, là bang kỳ thị sắc tộc nặng nề và cũng là nơi người Mỹ gốc Phi châu tranh đấu mạnh mẽ. Để ngăn chặn người da đen ghi tên đi bầu, Dallas County bày ra đủ các cách để cấm, như bắt phải thi kiến thức, ra bài khó rồi đánh rớt; trả thù người đăng ký, đuổi việc, đốt nhà. Khi tập thể các giáo viên da đen ra ghi tên đi bầu, hội đồng giáo dục cách chức toàn bộ 32 người. Phòng bầu cử chỉ tiếp đơn xin đi bầu của người da đen 2 ngày trong tháng, nhưng khi họ tổ chức kéo nhau ra ghi tên thì kêu cảnh sát tới bắt.

Cũng ở Alabama thành phố Marion gần Selma, người da đen tổ chức tuần hành tới phòng ghi tên bầu phiếu, cũng bị cảnh sát giải tán. Thanh niên Jimmie Lee Jackson cùng mẹ và ông ngoại bỏ chạy vào một quán ăn thì bị cảnh sát rượt theo, đánh đập ông ngoại 82 tuổi. Mẹ can, cũng bị đánh, Jackson can, bị đánh rồi một cảnh sát viên rút súng bắn chết Jackson.

Read more of this post

Và họ lẳng lặng nhìn Công giáo Phật giáo đấu nhau

Giặc Thầy Chùa, cẩm nang lý luận của nhóm cực đoan.

Ba nhân vật Công giáo nổi tiếng lên truyền hình tại Quận Cam đả kích những nhân vật Phật giáo nổi tiếng. Phía Phật giáo chỉ trích lại. Một lần, hai lần, ba bốn lần, chưa hết, mà kéo dài hàng mấy tháng trời.

Trong khi đó, các lãnh đạo tôn giáo khác, giới chính trị gia, các bình luận gia, những người bình thường ăn nói rất mạnh bạo về những chuyện bất công xảy ra cách nửa vòng trái đất, thì lại im lặng đối với cuộc tranh chấp chia rẽ tôn giáo xảy ra ngay sát nách mình.

Tôi sẽ kể sơ về chuyện xảy ra, nhưng rồi sẽ nhấn mạnh tới sự im lặng này.

Nhân vật mở đầu vụ này là Giáo sư Dương Đại Hải, một người Công giáo từng đắc cử vào Ban Đại diện Cộng đồng, có chương trình truyền hình phát sóng tại Quận Cam. Ông kêu gọi gây quỹ dựng đài tưởng niệm Tổng thống Ngô Đình Diệm. Chẳng mấy chốc, chuyện gây quỹ và tôn vinh Ngô Tổng thống lan qua chuyện tố cáo giới sư sãi Phật giáo là gián điêp cộng sản, gián tiếp giết hai anh em tổng thống.

Trong lập luận này, ông Hải được sự tiếp tay của cựu Thiếu tướng Lý Tòng Bá, từng tham chiến trận Ấp Bắc, và cựu Thiếu tá Liên Thành, từng là Trưởng ty Cảnh sát Quốc gia tỉnh Thừa Thiên thời Tết Mậu Thân. Những lời tố cáo của họ được lấy từ bộ sách “Giặc thầy chùa” của tác giả Đặng Văn Nhâm, trong đó tất cả những tên tuổi lớn trong đạo Phật của miền Nam Việt Nam đều bị cho là gian dâm, tham lam, và nằm vùng cho cộng sản.

Read more of this post

BMI nhận định về quan hệ Việt – Trung

Đoạn dưới đây copy and paste từ báo cáo về an ninh và quốc phòng Việt Nam, do Business Monitor International thực hiện, Quý III, 2012. Bold là của tớ. Báo cáo này ngoài đường bán gần 1000 USD đấy nhá.

* * * *
China

As described above, Sino-Vietnamese ties became severely strained in the first half of 2011, with
Vietnam accusing China of aggressive behaviour in disputed areas of the South China Sea. But relations
have since improved. Bilateral meetings included the visit of Chinese State Councillor Dai Bingguo to
Hanoi in September, and the reciprocal visit of Vietnamese Secretary General Nguyen Phu Trong to
Beijing the following month. The two countries have also been talking under the auspices of ASEAN:
China-ASEAN guidelines on a Declaration of Conduct in the South China Sea were formulated in July,
and China and Vietnam are partnering as co-chairs of the ASEAN Defence Ministers’ Meeting Plus
Expert Working Group on humanitarian assistance and disaster relief.

Read more of this post

Đùa, như thiệt

Hôm qua hơi wởn, rồi lại bức xúc vụ Hoàng Khương, tớ lên Facebook chưng hai status độc. Chiều thứ Sáu, tớ làm quả này:

Ông Vũ Đức Đàm, chủ nhiệm văn phòng chính phủ, cho biết chính Thủ tướng đích danh chỉ đạo sát sao vụ án Hoàng Khương.

Rùi tới khuya, tớ làm thêm quả này nữa:

Đồng chí Nguyễn Đình Phách, Ủy viên Thường trực, Chánh Văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, nói trong cuộc họp báo tại Hà Nội: “Việc án tù cho người đưa hối lộ, lại cao ngang với án tù cho công an đánh chết dân, cho thấy Đảng và nhà nước Việt Nam rất coi trọng việc phòng chống tham nhũng.”

Tớ cứ nghĩ là bịa ra đùa chơi cho vui thôi, vì chẳng lẽ trên đời lại có người nào nói ra những câu ngu tới cỡ đó.

Ai dè có người tin là thật.

* * *

Mà nghĩ lại thì thực ra cũng không lạ.

Vì trên đời này quả là có người nói những câu ngu tới cỡ đó thiệt.

Nghiên cứu xã hội học tức là anh phải đặt mình vào địa vị của nhà cầm quyền, bởi vì bao giờ những nghiên cứu xã hội cũng phải bắt đầu từ lực lượng xã hội mạnh nhất, mà lực lượng xã hội mạnh nhất chính là các đảng chính trị cầm quyền. Vì nếu không xuất phát từ quyền lợi của các đảng chính trị cầm quyền thì các khái niệm tử tế không hình thành được. Cho nên phải đặt mình vào địa vị của họ để nghiên cứu cái mà mình muốn có hại gì cho họ không?

Hai gia đình, Hà Nội, Sài Gòn

Cùng trong ngày, được thấy hai tấm hình hai gia đình Việt Nam.

.

(Hình: FB Ngô Duy Quyền)

Ngô Duy Quyền, LS Lê Thị Công Nhân, với bé Lucas, tại Hà Nội.

.

(Hình: Mẹ Nấm)

Lễ hôn phối Trịnh Kim TuyếnPaulo Thành Nguyễn tại nhà thờ dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn.

Phúc cho những người công chính.

Cực đoan tư nhân và cực đoan nhà nước

Biểu tình chống đêm nhạc Trịnh Công Sơn, tại Garden Grove tháng 3, 2008. (Hình: Vũ Quí Hạo Nhiên)

Hôm tôi mới mất việc ở báo Người Việt, một bạn lên Facebook hỏi một câu thế này:

“Thầy ui, có thành lập mặt trận đấu tranh tự do báo chí cho báo chí tiếng Việt ở Mỹ không Thầy ui?”

Ý của bạn ấy chắc hẳn là blogger trong nước bị cộng sản đàn áp mình lập mặt trận đấu tranh cho họ, thì nay báo chí tiếng Việt ở Mỹ bị những người giống cộng sản đàn áp mình cũng lập mặt trận đấu tranh.

Bạn ấy nói thế vì chỉ mới nhìn thấy mặt nổi của vấn đề, là nhũng đám người cộng-sản và giống-cộng-sản uy hiếp tự do ngôn luận. Điều đó đúng, nhưng nhu cầu lập một “mặt trận tranh đấu” thì ở hai chỗ lại không giống nhau. Vì tuy cực đoan ở đâu cũng gần như nhau, có sự khác nhau rất lớn giữa cực đoan có cầm quyền, như chính phủ Việt Nam, và cực đoan không cầm quyền, như một nhóm người ở Bolsa.

Sụ khác biệt đó nằm ở cái quyền. Khi cực đoan cầm-quyền mà ra tay, thì có người đi tù. Khi cực đoan không-cầm-quyền mà ra tay, thì kết quả là tùy mình. Mình đầu hàng cái tay chém gió đó, thì nhóm cực đoan này mới có ảnh hưởng. Nhưng ngược lại, cái nguy hiểm là tự dưng trao quyền cho nhóm cực đoan, thì, y như chính quyền cộng sản, họ sẽ lấn tới gây thiệt hại cho cả cộng đồng. Đó là những ý tôi triển khai trong bài blog này.

Read more of this post

Cuộc đời vẫn đẹp sao

Nhiều người hỏi thăm, tớ xin được cám ơn và trả lời chung.

Trong tuần qua, sau vụ tớ mất việc và báo Người Việt mở cuộc họp với hội đoàn để bị tấn công, thì tớ cũng đọc nhiều bài viết, email, ý bên này và ý bên kia. Hay có, dở có, dí dỏm cũng có, như bài này của nhà văn Phạm Thị Hoài chẳng hạn.

Các bạn hỏi tớ bây giờ làm sao. Thì ngay sau khi tớ mất việc, có chuyện này xảy ra.

Tớ nghe tin một sinh viên của tớ bị cảnh sát bắt. Em này ngoan, chăm học, rất cố gắng mặc dù bài cửa tớ có quá trình độ em chút xíu. Em bị bắt vì quên không ra tòa, rồi vì em chưa có thẻ xanh, cảnh sát tống qua ICE, chờ ngày trục xuất về nước.

Đó mới chỉ là chuyện ở Mỹ. Còn ở Việt Nam, thì hai người bạn Điếu CàyTạ Phong Tần vừa bị trả hồ sơ về Viện Kiểm sát, kéo dài ngày bị “tạm” giam dù không có hồ sơ truy tố.

Cho nên, khi có bài như trên Diễn đàn Mẫu Tâm so sánh các hội đoàn trong cộng đồng họp đánh báo Người Việt như một cuộc đấu tố của cộng sản, thì tớ muốn nói thế này:

Phải sống với những người giống-cộng-sản, nhưng không-nắm-quyền, vẫn còn đỡ hơn là phải sống với những người là-cộng-sảncó-nắm-quyền, rất nhiều.

Nói chung, là so với người khác, đời tớ vẫn còn rất là ok. Cám ơn các bạn đã thăm hỏi.

It's all good

It’s all good.

Cha chung, mọi người khóc: Elinor Ostrom và bài toán lạm dụng tài nguyên

Giáo sư chính trị học Elinor Ostrom (1933-2012), Nobel Kinh tế 2009. (Hình: Indiana University)

Tiến sĩ Elinor Ostrom, người phụ nữ đầu tiên và duy nhất đoạt giải Nobel Kinh tế, qua đời hôm 12 tháng 3, thọ 78 tuổi.

Bà được giải Nobel Kinh tế năm 2009, sau cả một đời nghiên cứu cách bảo vệ tài nguyên của chung sao cho không bị lạm dụng, không bị dùng quá trớn, bào mòn tới nỗi bị mất luôn.

Tuy chiếm giải Nobel kinh tế, nhưng bà Ostrom không phải là một nhà kinh tế học. Bà đậu cử nhân, cao học, và tiến sĩ đại học UCLA không phải trong ngành kinh tế, mà trong ngành chính trị học.

Hầu hết công trình nghiên cứu của bà đều được thực hiện trong thời gian bà dạy tại đại học Indiana University, cũng không phải trong khoa kinh tế, mà trong khoa chính trị.

Điều này thật ra không có gì lạ. Không lạ, vì kinh tế học không còn là một ngành riêng lẻ dành riêng cho những người muốn làm kinh tế nữa, mà kinh tế học đã lấn vào hầu hết các ngành khoa học xã hội. Phương pháp luận của kinh tế là một phương pháp luận căn bản hầu như bất kỳ một nhà khoa học xã hội nào cũng phải biết. Và khi một nhà chính trị học, như Tiến sĩ Ostrom, dùng phương pháp của kinh tế để giải quyết vấn đề tài nguyên dùng chung, thì công trình đó trở thành một công trình kinh tế học.

.

Bài toán quen thuộc

.

Vấn đề Tiến sĩ Ostrom nghiên cứu là một vấn đề khá quen thuộc với người Việt Nam. Tại sao phòng vệ sinh ký túc xá lại rất dơ? Tại sao đường xá Việt Nam xả đầy rác?

Tại sao di tích lịch sử cứ bị phá hỏng không ai chăm sóc? Tại sao ngành du lịch làm ăn chụp giựt không màng tới tiếng xấu cho đất nước? V.v. và v.v.

Read more of this post

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 308 other followers

%d bloggers like this: