Vụ Hoàng Khương: ‘Đạo đức nhà báo’ không phải trên trời rơi xuống

Hồi ông Hoàng Khương mới có tin bị mất dóp, nhà bác Osin có nói thế này: “Khoan vội chỉ trích, các bạn thử thảo luận thêm.” Bác í nói thế thì tốt thôi, cứ để bác với các bạn bác í thảo luận thêm. Dưng mà bác í lại lôi mình vào. Bác í bẩu: “bạn Thuy DoLan Anh Nguyen, Huong Pinky Vu, Hao-Nhien Q. Vu, Nga Pham cho biết thêm các án lệ báo chí ở Anh và Mỹ đi.”

Tớ lúc đầu ko muốn bàn vào, vì lý do sẽ nói thêm ở dưới, nhưng đã bị gọi đích danh, tớ bèn còm thế này:

Trong ngành báo chí Mỹ thì có hai trường phái. Trường phái cổ điển thì cương quyết không tham gia vào bất cứ cái gì; chỉ quan sát, tường trình, không nhập cuộc. Trường phái mới (“new journalism”) thì cho rằng bọn nhà báo “khách quan” chỉ giả vờ, thôi đã muốn nhập cuộc thì nhập cuộc công khai.

Riêng chuyện bắt quả tang các loại tội phạm thì (ngoài chuyện vi phạm pháp luật thì bị truy tố) có thêm câu hỏi về đạo đức nghề nghiệp, là “nếu các anh không dụ khị (để viết bài), chắc đâu người ta đã phạm tội?”

Đó là lời tớ còm, nhưng thật ra tớ chả muốn còm chút nào. Lý do tớ không muốn bàn vào về “các án lệ báo chí ở Anh và Mỹ,” là vì:

Các loại án lệ, nguyên tắc đạo đức, v.v., của báo chí Anh Mỹ, nó đẻ ra là vì môi trường chính trị, xã hội, pháp lý ở Anh ở Mỹ nó như thế.

Read more of this post

Việt sử bằng thơ

(Ko rõ tác giả)

Lạc Long Quân vẩy đầy mình
Âu Cơ là vợ đẻ uỳnh trăm con
Đứa xuống biển đứa lên non
Những chuyện như thế éo còn ai tin

Triệu Đà tướng giỏi vãi lìn
Đánh nhau với cả quân mình Cổ Loa
Xây thành phải đợi tiếng gà
Thần rùa giúp đỡ dần dà cũng xong
An Dương Vương cứ khóc ròng
Mất nước chỉ tại thù trong giặc ngoài
Trọng Thủy là đứa bất tài
Mỵ Châu phải gọi là loài hiếu dâm

Read more of this post

Hình thời sự ‘độc’ nhất 2011

Top 9 hàng độc Mỹ và quốc tế năm 2011.

(“Nhất” ở đây theo nghĩa là Vũ Quí Hạo Nhiên chọn chúng nó là nhất, mà chỉ chọn từ trong kho hình ảnh AP thôi, kho khác không tính.)

Hai tay đua Arnaud Demare về nhất và Adrien Petit về nhì, cả hai cùng người Pháp, vui mừng thắng giải vô địch thế giới Denmark Cycling Road World Championship, tại Đan Mạch, ngày 23 tháng 9. (Hình: AP Photo/Peter Dejong)

.

Lính Nam Hàn trong Lực lượng Đặc biệt cởi trần tập trận trong mùa đông ở Pyeongchang, Nam Hàn, ngày 4 tháng 1. (Hình: AP Photo/ Lee Jin-man, Pool)

Read more of this post

Nghe nhạc Giáng Sinh nha

Tác giả, LM Kim Long, chỉ huy bài “Say Noen.” Liên ca đoàn nhà thờ Thánh Linh (Holy Spirit), Fountain Valley.

Ai bảo đẻ cho lắm vào!

Hehehe.

Không đẻ thì ai trả nợ cho Vinashin?

(Hình của Binh Nhì)

Nghe riết nó nhập tâm hùi nào hỏng hay

Thành ngữ này có đẳng cấp

Tìm thấy ở đây. Hehehe.

Là người quốc gia, phải thuộc lịch lễ cộng sản

Hình chỉ có tính minh họa. Cứ thấy tiếng Nga là chêm vô, ko cần biết nó nói gì. Hehehe.

Hôm thứ Năm là lễ Thanksgiving, lễ Tạ Ơn của Mỹ. Đây là ngày người Mỹ bày tỏ sự cảm ơn với những gì họ có. Học trò hay được giao bài tập viết “What I am thankful for.”

Thế thì một trường Việt ngữ ở Quận Cam lấy ngày Chủ Nhật trước đó là ngày tạ ơn thầy cô, để các em thankful là có thầy cô dạy các em tiếng Việt, văn hóa Việt. Hôm thứ Năm là 24 tháng 11. Chủ Nhật là ngày 20. Vậy ngày tạ ơn thầy cô của trường này rớt trúng ngày 20 tháng 11.

Hehehe, cho mày chít. Quả nhiên có người gởi thư vô, biểu:

“Ngày 20 tháng 11 là của Việt Cộng đặt ra làm ngày nhà giáo Việt Nam, chắc là trường Việt ngữ này là  cộng sản?”

Read more of this post

5 cents đủ dạy tỷ lệ, phần trăm, góc, lượng giác

Mở ra mở vô được nha

Trong hộc tủ trong lớp tớ dạy có một xấp món đồ này có thể dùng để dạy tỷ lệ, dạy phần trăm, dạy vẽ pie chart, dạy góc, dạy các hàm lượng giác v.v., mà rất rẻ.

Rẻ vậy nên trong hộc tủ có cả xấp, đủ để chia cho học trò.

Trong dạy học, các món đồ dùng để cho học trò cầm vào và theo đó mà tìm hiểu, học hỏi – có thầy hoặc tự làm – tiếng Anh gọi là manipulative vì học trò táy máy vô tự manipulate. Những món “đồ dùng dạy học” mà chỉ có 1 cái cho thầy cầm, thì không kể là manipulative. Một món manipulative cần phải rẻ tiền, chứ đắt tiền quá thì không thể đủ để phát cho cả lớp.

Đây là cách làm cái manipulative này:

Read more of this post

Tại sao sử Việt không dạy về triều đại Chế?

.

Hồi nhỏ, học chuyện Lạc Long Quân với bà Âu Cơ, một mẹ trăm con, sách giáo khoa giảng ý nghĩa chuyện này là “tất cả các dân tộc trên đất Việt đều là con cái một nhà.”

Đồng đều, không phân biệt.

Mà nếu đã là con cái một nhà, đồng đều bình đẳng, thì lịch sử của đứa con nào, cũng phải là lịch sử của nhà đó.

Đồng đều, không phân biệt.

Tức là, nếu đã bảo mọi dân tộc đều là anh em, thì dòng lịch sử của người Kinh lẽ ra cũng phải đáng được coi trọng như dòng lịch sử của người Mèo, người Nùng, người Chăm, người Khmer Krom, người Minh Hương, v.v., đều nhau hết.

(Một thí dụ: Bình Định có thuộc Việt Nam không? Có. Vậy lịch sử Việt Nam tại sao không bao gồm lịch sử Bình Định năm 0? Năm 900? Năm 1100?

So sánh với California chẳng hạn, chương trình sử có bao gồm học về các bộ tộc thổ dân và về các sắc tộc thiểu số – như người Mỹ gốc Việt – sống ở Mỹ.)

Nhưng thực tế là lịch sử của người Kinh được xem như dòng chính, là lịch sử thật, còn lịch sử các dân tộc khác bị xếp vào hạng “hên lắm thì lâu lâu in cho một quyển sách,” hoặc “chỉ dành cho người tò mò muốn làm luận văn tiến sĩ.”

Suy nghĩ của bạn?

(Ý tưởng trong bài này không phải original của tớ mà dựa trên ý của Nguyễn Gia Kiểng.)

Bữa tiệc ly của Mao

Zhang Hongtu

Họa sĩ Zhang Hongtu dán Mao tuyển lên canvas, rồi vẽ lên trên. Nguồn ở đây.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 219 other followers