Chuyện thật, chuyện đùa, chuyện CT Nguyễn Minh Triết

Chủ tịch Nguyễn Minh Triết

.

Các bác có bao giờ để ý là dân làm chuyên nghề nào, thì hay lấy từ chuyên môn của nghề đó ra làm chuyện tiếu lâm?

Và thường thì những câu chuyện cười đó, đối với người ngoài, không trong nghề, thì rất vô duyên?

Thí dụ như có lần một cô giáo đồng nghiệp, làm photocopy bằng giấy màu xanh, nhưng nửa chừng hết giấy, phải chuyển qua màu vàng.

Cái xong cô chép miệng, “Thôi kệ nó, cũng coi như là differentiated instruction!”

Hehehe. Dân ko trong nghề chả hiểu câu đó nghĩa là gì và tại sao nó funny. Người ngoài nghe sẽ thấy nó vô duyên gì đâu.

Hay là có câu chuyện cười rằng thì là chỉ có mỗi một nhân viên giáo dục mà bảo đảm được “no child left behind” thôi, là … tài xế xe chở học sinh!

Hehehe.

Những câu chuyện loại đó, tiếng Anh gọi là “inside joke,” thường chỉ vui tai với người trong nghề, còn người ngoài thì thấy vô duyên. Một người đem inside joke kể cho người ngoài thì hay bị cho là diễu dở.

Và ngược lại, khi một người diễu dở, mình nên thông cảm là có khi người ta đang kể inside joke mà mình không hiểu, chỉ vì mình không cùng nghề với người ta.

Đó là chuyện nói chung.

Riêng với bác Nguyễn Minh Triết thì có lần bác Triết nhân một buổi gặp gỡ Việt kiều, bèn kể chuyện vầy, nguyên văn bác nói nè:

“Nhưng mà tôi nói rằng ‘Ông Obama ơi, vấn đề này là khó lắm đó. Tôi chúc ông phải nỗ lực để thực hiện cho bằng được cái này.’ Tôi nói mà tôi nhìn Obama mà tôi thấy ông ấy cũng chăm chú lắm đó, lắng nghe lắm. Như thế là mình vừa động viên ông Obama nhưng mình vừa phân hóa cái nội bộ của ổng.”

* * *

Tớ nhận định đây là một loại inside joke mà bác Triết buột miệng kể ra cho người ngoài, đến nỗi bị mang tiếng diễu dở và bị lên bảng phong thần “phát ngôn ấn tượng.”

Tớ tin rằng bác Triết không thật sự nghĩ là mình “vừa phân hóa cái nội bộ” Obama, nhưng đây là bác đang diễu.

Cũng y như người đồng nghiệp của tớ, chỉ vì copy giấy khác màu, mà nói đùa là mình đang làm “differentiated instruction” (một phương pháp sư phạm mà mỗi em được dạy một cách khác nhau). Cô ấy không hề nghĩ vậy, nhưng cô ấy thấy ngay cơ hội để dùng từ chuyên môn làm thành câu chuyện cười.

Tức là bác Triết nhân việc kể mình cũng sánh vai cùng tổng thống năm châu, bèn dùng cái từ chuyên môn của bác ấy làm thành câu chuyện cười.

Có nghĩa là:

  • “Phân hóa nội bộ” là từ chuyên môn trong nghề chuyên môn của bác Triết (và những bác khác giống bác ấy).
  • Và cách mà các bác ấy phân hóa nội bộ người khác thì đơn giản như bác Triết đang giỡn, đó là: Bày trò “động viên” một bên, nói khích cái “khó” do bên kia.

Thế.

Posted in Chính trị, Nhảm nhảm nhảm | Tagged | 4 Comments

VOTE nà: Thủ tướng Dũng đi thăm PetroTimes

Trông ông cà vạt cam là hả sướng cứ là mê tơi.

Dượng Ba tớ chứng minh là lãnh tụ cộng sản cũng thân thiện không thua gì bọn giãy chết.

Này nhé, tờ PetroTimes là báo ngành, ít người đọc, cơ quan chủ quản chỉ là một hội thương gia, những báo khủng như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, VNExpress, còn hiếm khi được một thủ tướng tới thăm.

Nhưng Dượng Ba tớ thì tính tình thoải mái lắm, ko câu nệ ba cái chuyện lắt nhắt. Chỉ câu nệ chuyện lớn mà thôi, như chuyện tướng Phạm Quý Ngọ chẳng hạn. Toàn những chuyện 18 năm sau người ta còn nhớ ko hà. Mà trong chuyện lớn này thì công của Tổng biên tập Nguyễn Như Phong thì rất là to.

Vậy thì khi Dượng Ba tớ đi thăm báo PetroTimes thì ý nghĩa cũng sâu xa.

Posted in Chính trị, Nhảm nhảm nhảm | Tagged , , | 3 Comments

Lại chuyện tiếng Việt và tiếng Tàu

Hôm nay đọc được status này trên FB bạn Trịnh Hữu Long, tớ thấy đây là đề nghị đúng và giúp tiếng Việt và tư duy người Việt không còn bị lệ thuộc vào tiếng Tàu và tư duy người Tàu. Bạn Long viết:

Mỗi lần viết các bài báo về Trung Quốc có sử dụng tài liệu tiếng Anh, mình đều được ban biên tập yêu cầu dịch tên người, tên địa danh Trung Quốc từ phiên âm quốc tế sang tiếng Việt. Ví dụ tỉnh Shanxi thì phải phiên thành “Sơn Tây”. Điều này tạo ra rất nhiều bất tiện cho cả người viết lẫn người đọc, khi danh từ riêng của Trung Quốc trong tiếng Việt lại không đồng bộ với các ngôn ngữ khác, đặc biệt là tiếng Anh. Khó khăn sẽ đến khi chúng ta tìm cách google dữ liệu về các địa danh, nhân vật này. Mỗi khi muốn nói về một nhân vật Trung Quốc với người nước ngoài, mình thường phải tìm cách tả người thay vì đơn giản là gọi tên ông ta trong phiên âm quốc tế.

Việc này có lẽ bắt nguồn từ sức ảnh hưởng mạnh mẽ của tiếng Trung trong tiếng Việt, cũng như một thời gian dài quen sử dụng phiên âm. Khắc phục sự bất tiện này không khó, chỉ cần báo chí khởi đầu bằng cách sử dụng phiên âm quốc tế rồi mở ngoặc chú thích tên thường gọi trong tiếng Việt là được, ví dụ: “tỉnh Shanxi (Sơn Tây)”. Về sau mở rộng ra các danh từ riêng của các nước khác trên thế giới, vốn bị phiên âm một cách khá tùy tiện sang tiếng Việt, trong đó phần lớn do ảnh hưởng bởi việc dịch thuật từ tài liệu tiếng Trung Quốc. “Mở ngoặc” một thời gian như vậy, dần dần người đọc sẽ quen và không cần phiên âm tiếng Việt nữa. Quá trình bước ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc có thể chỉ cần bắt đầu từ một việc nho nhỏ như vậy.

Tớ ủng hộ giải pháp của bạn này. Chuyện phiên âm tiếng Tàu ra tiếng Hán Việt gây ít nhất 3 hậu quả xấu:

(1) Người đọc phiên âm tiếng Hán Việt không tiếp cận được các nguồn khác của quốc tế.

(2) Người đọc phiên âm tiếng Hán Việt không trao đổi được với người khác ngoài những người cũng đọc phiên âm tiếng Hán Việt.

(3) Bảo tồn và phát huy tư duy “tiếng Việt và tiếng Tàu môi hở răng lạnh.”

Thí dụ về hậu quả (1) và (2):

(1) Các bác đọc bản tin về một tử tù tại Bình Đỉnh Sơn, Trung Quốc, được bồi thường 160,000 USD. Các bác muốn xem thêm chi tiết trên mạng về địa phương này, xem địa phương ấy có gì đặc biệt không. Tìm làm sao? Cá nhân tớ (và tớ tin là nhiều người khác thường xuyên phải tiếp cận thông tin về Trung Quốc) có những “mánh” để tìm tên phiên âm Pinyin của “Bình Đỉnh Sơn” – nhưng người bình thường thì làm sao tìm Google?

(2) Tớ đà tham dự khá nhiều buổi hội thảo ở Mỹ, trong đó một khán giả người gốc Việt đứng lên góp ý, và đâu đó trong câu góp ý người này đang thao thao bất tuyệt tiếng Anh bỗng chen vào “Đặng Tiểu Bình” hay “Tập Cận Bình” khiến diễn giả trên sân khấu chả biết ông/bà này đang nói ai. Tất nhiên họ vẫn trả lời nhã nhận lịch sư nhưng lời góp ý của vị khán giả này mất cả giá trị.

Continue reading

Posted in Chính trị, Nghiêm túc | 3 Comments

Cụ Rùa nổi ngày đón Thủ tướng nước anh em

(Nguồn: Báo Tiền Phong)

TPO–Đúng 10h ngày 13/10, khi chuyên cơ chở Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Lý Quốc Cường vừa băng biên giới vào không phận Việt Nam, cụ Rùa bất ngờ nổi trên Hồ Gươm như để đón mừng Thủ tướng.

Bức ảnh PGS.TS Hà Đình Đức cung cấp cho báo Tiền Phong.

Ngày 14/10, PGS.TS Hà Đình Đức cho biết, ông vừa nhận được một bức ảnh  của cô Thủy – phụ trách đền Ngọc Sơn chụp lại được khoảnh khắc cụ Rùa nổi lên.

Theo ông Đức, cụ Rùa nổi lên như để đón Thủ tướng Lý Quốc Cường vào lúc 10h00 ngày 13/10.

Cụ nổi gần một giờ trước Trấn Ba Đình, đầu hướng về đền Ngọc Sơn nơi thờ Đức Thánh Trần.

Tuấn Nguyễn

 

 

Posted in Nghiêm túc | Tagged , | 1 Comment

Báo chí và Đại tướng

Sơ đồ này coi bộ ăn khách trên Facebook tớ.  Bản này có khác bản FB một chút.

Bao chi VN wp

Posted in Chính trị, Nghiêm túc, Nhảm nhảm nhảm | Tagged , | 4 Comments

Chuyện tướng Giáp và Điện Biên Phủ

1.

Có người chê chiến thắng Điện Biên là một cuộc “nướng quân” – nhất tướng công thành vạn cốt khô. Tớ không đồng ý với nhận định đấy.

Để so sánh, trong Hell in a Very Small Place của sử gia Bernard Fall, có một chi tiết là vì bi bao vây và mất đường tiếp tế, trong những ngày trước khi quân Việt Minh tràn vào, Pháp bị thiệt mạng mất 1,037 người trong những cuộc hành quân ra ngoài vành đai, mà chả được kết quả gì.

(Trước khi in sách, Bernard Fall có viết một bài báo, cũng khá nhiều chi tiết, các bác có thể đọc ở đây. Ông bảo: “By the time the battle started in earnest on March 13, 1954, the garrison already had suffered 1,037 casualties without any tangible result.”)

Vậy cái đó có kể là “nướng quân” không?

2.

Trận Điện Biên không phải thắng vì nướng quân. Bernard Fall và hầu hết mọi nhà phân tích khác đến sau ông (thí dụ), đều cho rằng Pháp thua vì Pháp không ngờ Việt Minh mang được pháo lên tới sườn núi, vậy mà họ đã làm được.

Quân số Việt Minh tại Điện Biên Phủ đông gấp nhiều lần quân Pháp. Đó là vì phía Việt Minh nhận định (đúng) rằng thắng Điện Biên là thắng tất cả, nên trong tay có bao nhiêu quân đem ra xài hết. (Tư duy đó không xa lắm so với Chủ thuyết Powell trong chiến tranh Kuwait là phe ta phải áp đảo phe địch thì mới đánh.)

Có rất nhiều người chết, bị thương, trong trận này, tất nhiên. Bên Pháp chết và bị thương ước lượng từ 6,700 tới 8,900 người. Bên Việt Minh chết và bị thương 13,000 người theo con số của VM và 23,000 theo ước tính của phía Pháp. Nếu tin vào con số của Pháp, tỷ lệ là 3:1.  Tỷ lệ này không phải là nặng, nhất là nếu so sánh với các trận đánh khác trong suốt 100 năm chống Pháp.

Trận Ba Đình khi Pháp tấn công lực lượng của Đinh Công Tráng, chẳng hạn, được sách Pháp ghi lại là hàng ngàn quân khởi nghĩa thiệt mạng, phía Pháp mất 19 người chết, 45 bị thương.

Trận Tuyên Quang, Lưu Vĩnh Phúc tấn công đồn Pháp, phe Pháp chết 50, bị thương 224, trong khi phía quân Cờ Đen và lính nhà Thanh chết tới 1000 và bị thương 2000. Và Cờ Đen thua.

Các trận đánh khác cũng chắc cỡ vậy, nhưng số liệu thì không rõ vì sử Việt không ghi số người khởi nghĩa bị giết. Thí vụ trong trận Phan Đình Phùng đánh Vụ Quang, sử Việt Nam ghi lại là giết 100 giặc Pháp, nhưng không ghi số thiệt mạng của phe nghĩa quân.

Với lịch sử như vậy, nên chuyện hy sinh ở Điện Biên Phủ, và những câu trả lời phỏng vấn của tướng Giáp kiểu “tôi không hối hận” phải nhìn dưới góc độ tinh thần của kháng chiến khi đó.

Thêm nữa, tất cả những binh lính, dân công này đều là người tình nguyện, không có nghĩa vụ quân sự, không có bắt lính quân dịch. Rất nhiều người trong số họ con nhà khá giả, có học (và cũng vì vậy nhiều người trong số họ sau đó là nạn nhân Cải cách ruộng đất). Tớ đồ rằng khá đông người trong số họ hiểu tinh thần Nguyễn Thái Học là “không thành công thì cũng thành nhân.”

Cho nên, chuyện hy sinh 3 đổi 1, ngay cả nếu đúng như phía Pháp nói vậy, không những không phải là con số chênh lệch lớn, mà là con số xưa này các trận nghĩa đánh Tây đều như vậy, và cũng là con số chính những người lính đó hiểu và chấp nhận.

Hoàn cảnh như thế, không thể gọi là chuyện “nướng quân” được.

Continue reading

Posted in Nghiêm túc | Tagged , | 7 Comments

‘Xăng dầu đang lỗ’

Nhưng ‘xăng dầu’ là ai??

Bác nào đọc bản tin này mà thấy nó “make sense” thì giải thích dùm tớ, chứ tớ đọc tớ chả thấy nó make sense chút nào.
Câu rằng, “Tính bình quân 30 ngày, doanh nghiệp đang lỗ khoảng 336 đồng một lít xăng, chưa tính đến việc sử dụng quỹ bình ổn.”

Nhưng “doanh nghiệp” là doanh nghiệp nào? Hiệp hội Xăng dầu bao gồm hết tất cả các loại doanh nghiệp xăng dầu từ khâu nhập khẩu trở đi, và các doanh nghiệp này mua bán cho nhau, nên không thể nói tất cả đều lỗ ngang nhau được.

Do đó, ở đây có hai khả năng:

(1) “Doanh nghiệp” ở đây là các trạm xăng. Ơ hay, lỗ mỗi lít, thì đừng bán nữa! Ở đời có ai bị lỗ mỗi khi bán mặt hàng duy nhất của mình, mà vẫn cứ te te bán không? Càng bán càng lỗ, thì stop đi!

Nếu quả thật các trạm xăng có lỗ mỗi lít thật, thì đã thấy nhan nhản những tấm bảng “Hết Xăng” treo khắp nơi rồi.

(2) “Doanh nghiệp” ở đây là Petrolimex. Hì hì. Trước tiên hết, lỗ thế sao cứ ôm cái độc quyền làm gì, chia bớt cho người khác cùng được lỗ mấy!

Nhưng hơn nữa, một doanh nghiệp buôn commodities thì đừng kêu là “bình quân 30 ngày” bị lỗ. Tại vì đã buôn commodities thì phải biết hai điều:

Một, là mua theo contract, ký hợp đồng hôm nay cố định giá, rồi ngày mai, tháng tới, năm sau người ta chuyển xăng tới. Số xăng đang đi vào Việt Nam hiện nay, tớ tin chắc là đã được mua từ tháng trước hay từ năm ngoái rồi. Cho nên bảo là giá xăng hôm nay ở thế giới cao, là chuyện đánh lạc hướng, chứ hoàn toàn không liên quan tới chi phí nhập xăng của Petrolimex.

Hai, là đầu cơ. Mua nhiều lúc rẻ để lúc đắt có mà xài. Tớ ko tin là ban điều hành Petrolimex biết rành chuyện này (nếu ko biết thì đi chỗ khác cho người dân nhờ). Tớ tin là Petrolimex đã đầu cơ đầy đủ, nhưng cố tình chỉ chưng giá xăng hiện thời, để đánh lừa dư luận và chuẩn bị tăng giá bán lẻ, thế thôi.

Posted in Chính trị, Nghiêm túc | Tagged , | Leave a comment

Tại sao đừng nghe họ nói mà nhìn họ làm?

Luẩn quẩn nghĩ chơi chơi, tự dưng nghiệm ra câu nói của Tổng thống Thiệu là có tính quy luật (*) chứ chẳng chơi.

Ổng biểu “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.

Khi câu này có tính quy luật, điều đó có nghĩa là nó áp dụng cho tất mọi người cộng sản, chứ ko riêng gì cộng sản xấu hay cộng sản tốt.

Nói cách khác, có thể là “bạn A tuy cộng sản nhưng chơi được,” nhưng do tính quy luật của câu nói trên, vẫn cần phải đừng nghe những gì bạn A nói mà hãy nhìn kỹ những gì bạn A làm.  (Mở ngoặc là tớ ko đánh động “cộng sản” với “đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam.” Có đảng viên không phải cộng sản và có cộng sản không phải đảng viên.)

Anyway, thì trở lại với cái chân lý có tính quy luật.  Lý do không thể nghe những gì cộng sản nói, mà phải nhìn kỹ những gì cộng sản làm, là vì như vầy:

  • Cộng sản, mà nói như cộng sản, thì chơi với ai!?!? Cho nên lúc nói thì phải nói như … người bình thường, nghe thì thấy rất cởi mở, rất thoáng, rất hiện đại, rất dân chủ.
  • Nhưng đến lúc làm, mà làm như người bình thường, thì không đi tù cũng mất chức. Cho nên lúc làm thì phải làm như … cộng sản.

ĐPCM.

(*) Biết. Tớ biết cái trò gọi điều này điều kia là “có tính quy luật” là một trò chơi duy vật lịch sử kiểu Mác-xít.

Posted in Chính trị, Nhảm nhảm nhảm | Tagged , , | 5 Comments

Tài liệu mật CIA về cuộc chiến Việt – Trung

Bích chương lồng hình ảnh

Bích chương lồng hình ảnh “chiến thắng chống Trung Quốc xâm lược” với “thằng Mỹ cao cao bước cúi đầu.” Ảnh Bill Herod.

Vũ Quí Hạo Nhiên

Bài này đăng lần đầu trên tuần báo Viet Tide, xuất bản tại Houston và Little Saigon, năm 2009, trong loạt bài dịch các hồ sơ mật CIA đã được công khai hóa.

Tài liệu dưới đây là một bài nghiên cứu (“Research Paper”) mang tựa đề “Tranh chấp biên giới Trung-Việt.” (“The Sino-Vietnamese Border Dispute”).

Tài liệu dài 20 trang này tiết lộ và phân tích nhiều xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam từ năm 1978 – những xung đột mà ngày nay chính quyền cộng sản tại Hà Nội đang tảng lờ như không có.

Cơ quan tác giả hồ sơ này là National Foreign Assessment Center (tạm dịch Trung tâm Quốc gia Đánh giá Ngoại bang). NFAC là tên gọi mới của Cục Tình báo (Directorate of Intelligence) sau 1977, là bộ phận trong CIA chuyên phân tích và tổng hợp thông tin lấy được từ các nguồn tình báo. Đến năm 1981, NFAC lại được đổi lên trở về với tên gọi lúc trước, là Directorate of Intelligence.

Hồ sơ được đóng dấu Tối Mật (“Top Secret”), đề ngày 5 tháng 3, 1979 – tức vài tuần sau khi Trung Quốc xua quân vượt biên giới Việt Nam trong ý định “dạy cho Việt Nam một bài học.” Hồ sơ này được bạch hóa vào tháng 6, 2002.

Hồ sơ này tuy đã được bạch hóa, nhưng vẫn còn nhiều phần bị xóa trắng chưa được công bố hoàn toàn. Trong bản dịch này, những phần còn bị xóa được ghi bằng dấu “#####”. Những lời trong dấu ngoặc vuông [ … ] là chú thích thêm của dịch giả.

(Bản dịch hồ sơ CIA)

Tranh chấp biên giới Trung-Việt

Thông tin dùng trong báo cáo này được cập nhật đến ngày 5 tháng 3, 1979

.

Các đánh giá chính

Cuộc xâm lăng của Trung Quốc vào phía bắc Việt Nam có khuynh hướng che lấp sự thật là tranh chấp biên giới Trung-Việt có động lực của riêng nó và đã là vấn đề quan trọng giữa hai nước này từ lâu nay, trước khi mâu thuẫn Việt Nam – Campuchea nổ tung thành chiến tranh công khai. Sự bất đồng ý kiến về một vài đoạn biên giới ngắn (cũng như về chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) được giữ trong những đường dây trao đổi kín sau khi chiến tranh chấm dứt tại Đông Dương. Nhưng rồi những cuộc thảo luận kín bị thất bại vào cuối năm 1977 và vấn đề này trở thành một phần trong một cuộc tranh chấp chính trị rộng lớn hơn. (#####)

Ở cả hai bên, những phản ứng theo cảm tính đối với những biến cố mới đã thay thế cho sự tính toán tỉnh táo về thiệt hại cho lợi ích quốc gia trong trường hợp mất bình tĩnh. Đụng độ tại biên giới trở thành yếu tố quyết định khiến những phản ứng thiếu thận trọng này càng leo thang hơn.###

Một vài xung đột nhỏ, không vũ trang (hầu hết là ẩu đả) dọc đường biên giới Trung-Việt trở thành đụng độ quân sự cấp bách sau hai biến cố quan trọng trong năm 1978:

* Những lời cáo buộc về người gốc Hoa bị ngược đãi và muốn từ Việt Nam thoát thân vào Trung Quốc. Vì vậy cuộc giao tranh vũ trang đầu tiên năm 1978 tại vùng biên giới đã diễn ra vì vụ người tỵ nạn muốn vượt biên vào Trung Quốc.

* Những lời cáo buộc về việc Việt Nam xây dựng tuyến phòng thủ biên giới. Cuộc giao tranh vũ trang lần thứ nhì và thứ ba năm 1978 diễn ra khi phía Trung Quốc phá hủy hàng rào, cọc đánh dấu, và bãi mình trên tuyến [phòng thủ] này.

Phía Trung Quốc giận dữ vì Hà Nội đã cả gan thay đổi status quo tại biên giới, và cho rằng nếu im lặng chấp nhận những thay đổi này thì sẽ trở thành tưởng thưởng cho Hà Nội và sẽ dẫn đến nhiều vi phạm khác tại biên giới.###

Continue reading

Posted in Bài trên báo, Chính trị | 18 Comments

Bảng trắng bảng đen

Hồi nhỏ đi học, tớ nhớ là ngoài sách vở bút mực, còn phải mang theo phấn và một tấm bảng đen. Tấm bảng đen khổ nhỏ, bề ngang chắc chỉ hơn một gang tay người lớn, hai mặt.

Tấm bảng này vừa dùng làm nháp, vừa làm bài cô giáo cho. Trên bảng cô giáo ra bài, ở dưới học trò loay hoay làm, rồi cô đập thước một cái thì nhất loạt quay bảng ra giơ lên cho cô xem. Cô chỉ cần nhìn một lượt là thấy ai làm đúng ai làm sai.

Hum bữa đi dạy trong trường Centennial ở Santa Ana, là một trường dạy miễn phí cho người quá tuổi học phổ thông nhưng không đủ điều kiện học college – vì tiền, vì giấy tờ, vì giờ giấc. Khá nhiều người VN mới qua, không muốn trả tiền out-of-state, vô đây học trước.

Thì trong phòng học toán của Centennial có để sẵn một sấp bảng trắng, cho người ta dùng để viết nháp.

Cũng nhỏ, bề ngang cỡ 10 inch, hơn một gang tay người lớn.

Cũng hai mặt. Một mặt thì trắng không, còn mặt kia thì như trong hình nè, kẻ sẵn ô coordinate plane để vẽ đồ thị.

Mới nhớ ra cái bảng đen của hồi nhỏ bỏ trong cặp táp; phấn thì bỏ trong ngăn nhỏ phía trước.

Và nhớ là cái cặp táp của mình có quai xách, chứ không cái quai đeo, nhưng mà nghĩ hoài không nhớ là cái quai đeo vốn không có ngay từ đầu, hay là có mà làm đứt mất tiêu.

Posted in Nhảm nhảm nhảm | Tagged , , | 1 Comment