
Vũ Quí Hạo Nhiên
(Đăng trên Diễn đàn Thế kỷ)
Vụ Vinashin không trả nổi nợ, gây thiệt hại cho tín dụng toàn thể hệ thống kinh tế quốc doanh Việt Nam, khiến một số người quan tâm đến “CDS“ – credit default swap. Nhưng họ lại quan tâm một cách sai lầm, và tưởng nhầm CDS là một thứ bảo hiểm chống vỡ nợ. Và tưởng nhầm là khi giá CDS tăng thì các doanh nghiệp nhà nước khi vay nợ phải bỏ thêm tiền túi để trả những món tiền đó.
Sai lầm này một phần đến từ vài bản tin trên một số hãng tin tài chánh, trong đó người phóng viên (có lẽ để độc giả dễ hiểu) gọi bừa nó là bảo hiểm, cho gọn. Và một số người quan tâm đến nợ công của Việt Nam, khi đọc thấy những chữ “bảo hiểm” này, lại suy diễn thêm ra rằng món “bảo hiểm” này do Vinashin mua, hoặc do chủ nợ của Vinashin (Credit Suisse chẳng hạn) bỏ tiền ra mua.
Trong khi đó, trên thực tế, CDS không phải là bảo hiểm, và hiện nay chưa có bằng chứng gì là có bất cứ bên nào trong các món nợ Vinashin – dù là con nợ hay các chủ nợ – có ai bỏ tiền ra mua CDS cho món nợ này không.
Nếu CDS không phải bảo hiểm, thì nó là gì, và tại sao một số phóng viên lại gọi đại nó là bảo hiểm? Hãy lấy một thí dụ.
Con ngựa đua
Giả sử ông S có con ngựa đua tên V, mỗi tuần nó đều chạy đua. Nhưng ngựa đua có thể bị tai nạn, vấp ngã, hay bị ngựa khác xô trúng, hay bị kẻ gian làm thịt. Nên ông S ký hợp đồng với một công ty tài chánh mang tên “Insurer.” Hợp đồng có thời hạn 3 năm, và trong đó ghi rằng, ông S mỗi tuần đóng một số tiền, $5 chẳng hạn, và nếu con V lăn ra chết không chạy đua được nữa trong 3 năm đó, công ty “Insurer” sẽ trả ông S $5000. Còn nếu hết hạn 3 năm mà con V vẫn còn chạy đua được, thì thôi, xí xóa.
Đó là một hợp đồng bảo hiểm, trong đó có một phần rất quan trọng, tiếng chuyên môn gọi là “insurable interest” – quyền lợi có thể bảo hiểm được. Đó là ở phía ông S, nếu con V có bị gì, thì ông mất con ngựa, nó không chạy đua được nữa, ông bị thiệt hại. Cái thiệt hại đó là cái “insurable interest.” Ông bỏ tiền $5/tuần, để giảm thiểu phần thiệt hại của ông.
Cùng lúc đó, ở cổng trường đua, có hai tay cờ bạc cá cược, A với B. A cá với B là nội trong 3 năm tới, thế nào con ngựa V cũng bị ngủm củ tẻo, không đua được nữa. B đồng ý cá với A, 1 ăn 1000. Mỗi tuần, A đặt cược $5 để cá là con ngựa V sẽ bị thương, bị chết, hay vì lý do gì đó không đua được. Nếu quả nhiên vậy, B trả A $5000. Nếu không, tuần sau A lại cá tiếp, lại đặt tiếp $5.
Trường hợp 2 tay cá cược này, không phải là bảo hiểm. Nó chỉ là cá cược thuần túy, mặc dù nó rất giống bảo hiểm của ông S:
- Về số tiền đặt vào mỗi tuần: Ông S trả $5, tay cá cược A cũng trả $5.
- Về lý do đặt tiền: Ông S trả $5 vì cho rằng sẽ có ngày con ngựa V sẽ không đua được, nội trong 3 năm tới. Tay cá cược A trả $5 cũng vì cho rằng sẽ có ngày con ngựa V sẽ không đua được, nội trong 3 năm tới.
- Về tiền thu được nếu điều đó xảy ra: Nếu quả nhiên có ngày con ngựa V sẽ không đua được, nội trong 3 năm tới, cả ông S lẫn tay cá cược A sẽ nhận được $5,000.
Nhưng điều khác nhau rất lớn, là:
- Ông S có “insurable interest,” còn tay cá cược A thì không.
Đó là điều khác nhau quan trọng nhất (và có thể nói là duy nhất) giữa bảo hiểm và cá cược.
Đó là lý do tại sao tôi không thể mua bảo hiểm nhân thọ trên tính mạng của người xa lạ nào đó.
Tôi cũng không thể mua bảo hiểm xe cộ rằng nếu bà xa lạ nào bị tai nạn, thì hãng bảo hiểm sẽ trả tiền cho tôi.
Bảo hiểm, nói cho cùng, là một thứ bồi thường thiệt hại. Không có thiệt hại, thì không có bảo hiểm. Không có thiệt hại mà vẫn đặt tiền như trường hợp A với B, thì đó là cá cược. Read more of this post
Like this:
Like Loading...