
LGT. Đây là phần thứ nhì bản dịch tài liệu của CIA, đóng dấu Mật (“Secret”), đề ngày 11 tháng 7, 1967, và được bạch hóa vào tháng 1, 2001. Tài liệu mang tựa đề “Những khó khăn cho Bắc Việt sau cái chết của ủy viên bộ chính trị Nguyễn Chí Thanh.”
Trong kỳ 1, đã đăng phần “Tóm tắt” và các đoạn đánh số từ 1 tới 8. Kỳ này tiếp tục từ đoạn đánh số 9 cho tới kết.
Bài này được đưa lên blog này làm 2 kỳ. Trên báo, bài này được đăng trọn một lần trên tuần báo Viet Tide, xuất bản tại Quận Cam (California) và Houston (Texas) số đề ngày 23 tháng 1, 2009.
Vũ Quí Hạo Nhiên
(Tiếp theo kỳ trước)
Ghế trống trong bộ chính trị
9. Cái chết của Thanh không những gây khó khăn liên quan đến vị trí hàng đầu tại miền Nam Việt Nam, mà cũng đặt vấn đề về việc thay thế ông trong bộ chính trị. Đây là lần đầu tiên kể từ 1960 hay trước nữa, có chỗ trong trong cơ quan đầu não của đảng. Sự nghiệp của Thanh trong 10 năm qua liên hệ rất chặt chẽ với Lê Duẩn – nhân vật thứ nhì trong đảng [sau Hồ Chí Minh] và lãnh tụ khối cực đoan trong hàng lãnh đạo Bắc Việt. Nguyễn Chí Thanh được thăng cấp đại tướng vào cuối thập niên 1950 ngay sau khi Lê Duẩn được lên hàng thứ nhì trong bộ chính trị. Thanh bị dời khỏi chức vụ Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội năm 1961 – dường như sau khi bất đồng ý kiến với Bộ trưởng Quốc phòng Giáp. [Khi đó tướng Thanh bị điều sang làm Trưởng Ban Nông nghiệp Trung ương.] Giáp lập luận là cần xây dựng một lực lượng quân sự chuyên nghiệp nhưng Thanh muốn dùng quân đội làm một lực lượng chính trị và kinh tế để cải tạo xã hội, nhất là trong nông nghiệp. Vấn đề được giải quyết theo hướng của Giáp, ít ra là trong việc Thanh bị cất khỏi Tổng cục Chính trị Quân đội. Hai năm sau, Thanh tái xuất hiện trong luồng chính của đảng, trong vai trò mũi nhọn cho một trong những chính sách của Lê Duẩn: Sự xê dịch ra khỏi lập trường cũ của Bắc Việt đứng trung lập trong cuộc tranh chấp Trung – Xô và thay vào đó nghiêng hẳn về phía ủng hộ Bắc Kinh. Mặc dù cuối cùng thì gần như tất cả bộ chính trị đều công khai đồng ý, có thể với sự dè dặt, với đường lối này, Nguyễn Chí Thanh là người đầu tiên và bộc trực nhất khi dùng những lời lẽ khiếm nhã của Trung Quốc để phê phán Liên Xô “xét lại.”
10. Những sự bất đồng ngăn cách trong nhiều năm qua giữa Giáp và Nguyễn Chí Thanh được tin là cũng phản ảnh sự bất đồng căn bản bên trong bộ chính trị Bắc Việt. Cái chết của Thanh có thể nhấn mạnh những bất đồng này hơn. Nếu giới lãnh đạo muốn thay thế ông này ngay bây giờ, phía tướng Giáp và những người suy nghĩ giống ông sẽ muốn đề cử một người có đường lối ôn hòa và thực tế giống họ. Thủ tướng Phạm Văn Đồng là người phát ngôn chính của nhóm này và trong hai năm qua có vẻ đã gom về mình được nhiều hậu thuẫn thay vì Lê Duẩn. Ngược lại, Lê Duẩn nắm chức vụ quan trọng bí thư thứ nhất của đảng và ông sẽ muốn thay Thanh bằng một người cứng rắn khác ông có thể tin tưởng được.
11. Nếu Thanh không được thay thế ngay, ghế trống của ông có thể ảnh hưởng tới cán cân trong bộ chính trị hiện đang tương đối quân bình. Khi Thanh còn sống, bộ chính trị 11 người chắc hẳn chia đều giữa hai phía với năm người cứng rắn, năm người ôn hòa và Hồ Chí Minh đứng trên làm trọng tài. Mặc dù không phải trong vấn đề nào bộ chính trị cũng phân chia như vậy, nhưng chắc rằng sự phân chia đó là tiêu biểu trong những quyết định quan trọng của giới lãnh đạo trong vận mệnh quốc gia.
12. Bộ chính trị cũng có thể được tăng cường thêm một hoặc nhiều ủy viên. Ủy viên dự khuyết Văn Tiến Dũng là nhân vật chính có thể được nâng lên hàng chính thức trong bộ chính trị. Tuy nhiên, tướng Dũng được xem là người của tướng Giáp, và việc ông là một quân nhân chuyên nghiệp có thể sẽ bất lợi cho ông. Đảng không muốn đè nặng bộ chính trị với quá nhiều nhân vật trong quân đội.
Read more of this post
Like this:
Like Loading...