Không có gì cho riêng ba…
June 18, 2011 3 Comments

Năm cô con gái ông Võ Ðình Chư quây quần quanh cha chuẩn bị chụp hình. (Nguồn: acidcow.com)
.

Ông Chư (phải) và các cô con gái coi hình chụp trong máy của phóng viên báo Sacramento Bee. (Nguồn: acidcow.com)
Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – “Ba buồn. Lúc nào em cũng thấy ba buồn,” là ký ức của Huyền Võ, cô sinh viên 20 tuổi của đại học UC Berkeley, về người cha quá cố, ông Võ Ðình Chư.
Mười năm trước, một tai nạn cháy xảy ra. Mẹ Huyền qua đời. Ba trong số năm chị em gái nhà Huyền mang thương tích nặng. Một mình ba Huyền vừa làm cha, vừa làm mẹ, để chăm sóc cho 5 cô con gái, lớn nhất là Huyền khi đó mới 10 tuổi, và đứa em út khi đó chưa đầy một tuổi.
* * *
Huyền không nói nhiều về tai nạn khiến chị em cô mồ côi. Huyền chỉ vắn tắt, “Mẹ mất trong một vụ cháy bình xăng.” Và, trong trận cháy nhà này, ngoài mẹ mất, Huyền và hai người em cũng bị phỏng nặng.
Kể từ sau ngày xảy ra vụ hỏa hoạn đó, chăm sóc cho các con là điều duy nhất mà ba Huyền làm.

Huyền Võ trong Boys & Girls Club ở Sacramento, nơi cô làm thiện nguyện giúp trẻ em sinh hoạt.
Thời gian đầu, gia đình Huyền sống ở Boston. Chị em Huyền được vào học trường tiểu học John P. Holland ở Dorchester, trong một khu lao động.
Nhắc đến ba của Huyền, cô Mai Thiên Thu Hương, cô giáo dạy Huyền tại ngôi trường này nói với Người Việt, “Ông Chư rất là hết lòng với con cái. Chưa thấy ai tận tâm với gia đình như ông ấy đâu.”
“Chỉ một mình ông nuôi con, nhưng lúc nào ông cũng lo cho con gái đi khám bệnh, chữa bệnh, lấy hẹn, vô nhà thương Shriners, đi học,” cô Thu Hương kể.
Thầy Chung Phước Khánh, một giáo viên khác ở trường John P. Holland, từng dạy chị em nhà Huyền, nhớ lại, “Mấy cha con có cái phòng nhỏ xíu, nhưng cả nhà ai cũng rất là cố gắng. Ông Chư đưa rước tụi nhỏ đi học mỗi ngày, tới lui trường thường xuyên.”
Sự tận tâm, chăm chỉ, và quyết chí của ông Chư đã ảnh hưởng đến Huyền.
Cô Thu Hương vẫn nhớ, “Huyền lúc mới qua chưa biết tiếng Anh, nhưng học rất chăm, quyết tâm lắm”.
“Mỗi lúc vô bệnh viện, mổ xẻ gì, là nghỉ cả tuần, nhưng Huyền vẫn ráng học,” thầy Khánh nói thêm.
Cô Thu Hương vẫn nhớ hoài hình ảnh đứa học trò, “Mỗi lúc đi chữa trị, là vừa mất mấy ngày, vừa đau nữa, mà Huyền vẫn đi học chăm chỉ. Có những lúc mổ xong, nằm bệnh viện, Huyền năn nỉ, ‘Cô dạy con đi cô.’”


