Bài này tớ viết trên Yahoo! 360 năm 2008, bấy lâu nay chứa tạm bên Multiply, nay cóp vô đây vì sẽ cần xài.
Tư duy của chính phủ VN về chức năng của báo chí
Chuyện này ai cũng biết rồi nên tớ muốn nói tới một khía cạnh khác.
Tới nay thì chắc ai mà biết đọc blog đều đã biết chuyện này:
Một số doanh gia Nhật bị truy tố tội đưa hối lộ cho quan chức Việt Nam. Trong vụ án đó thì ông Huỳnh Ngọc Sĩ (hình trên), sếp PMU đại lộ Đông-Tây bị khai là đã nhận $820,000 tương đương 15% tiền “lại quả” trong dự án này.
Có lẽ bức xúc (“Nghĩ mình phương diện quốc gia” –Hồ Tôn Hiến trong Truyện Kiều), Bộ Ngoại giao Việt Nam “đã đề nghị phía Nhật Bản trong khi vụ việc đang được điều tra, chưa có kết luận cuối cùng thì các cơ quan truyền thông đại chúng của hai nước đều không nên đưa tin, bài về việc này; nếu có đưa tin thì phải khách quan, theo đúng quy định pháp luật của mỗi nước.” (Tin báo TN)
Chuyện này do ông Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn cho báo chí biết, nhưng đề nghị là của “phía Việt Nam” chứ không phải của ông thứ trưởng, đừng quy cho ổng tội nghiệp.
Đề nghị này của chính quyền Việt Nam phản ảnh những khái niệm này:
* Chính quyền nước này nhúng tay vào công việc của “các cơ quan truyền thông đại chúng” nước khác là chuyện … ngửi được.
* Chính quyền bảo ban “các cơ quan truyền thông đại chúng” không cho đưa tin, bài về việc này việc nọ, là chuyện ngửi được.
Cứ chấp luôn cả hai chuyện này đi.
Thì vẫn còn một khái niệm nữa cũng tiềm ẩn trong lời yêu cầu của phía Việt Nam. Nó phản ảnh tư duy của các quan chức cấp cao nhất tại Việt Nam về chức năng của báo chí.
Đó là:
* Báo chí “nên” chờ mọi chuyện “xong đâu đấy” rồi mới được đưa tin, đưa bài.
Bạn nào còn muốn làm báo cho yên thân thì phải hiểu điều này: Đưa tin sớm, khi các bác các cụ chưa sắp xếp xong đâu đấy, nếu bị thộp là ráng chịu.
Chưa tin ư? Có nhớ hai nhà báo Nguyễn Văn Hải và Việt Chiến bị bắt vì nguyên nhân gì không? Vì đưa tin Bùi Tiến Dũng khi các bác ấy chưa rút ra kết luận cuối cùng của các bác ấy.
Ngay cả trước đó nữa, còn nhớ chuyện phóng viên Lan Anh bị truy tố không? Cái cớ là “chiếm đoạt tài liệu bí mật,” nhưng cái gốc là dám đề nghị điều tra công ty Zuellig Pharma.
Từ giờ đi thì chớ. Phải đợi các bác điều tra xong đâu đấy rồi mới được đăng. Còn nếu các bác không điều tra (ví dụ: “tôi không thích vì tôi chưa thích” — Nguyễn Xuân Hiển, Vietnam Airlines) thì ráng mà im miệng lại.
Chịu khó mà ngồi yên trên cái lề phải ấy, chớ nhúc nhích.
Like this:
Like Loading...