Báo Cựu Chiến Binh – dân chủ gấp triệu lần người ta

Theo lời đồn đãi vỉa hè, tớ lò dò vô trang báo Cựu Chiến Binh Việt Nam, xem báo này giở trò Chí Phèo nhà Nguyễn Xuân Diện – thì thấy món hàng độc này.

Đây là một cuộc thăm dò ý kiến độc giả xem giao diện của trang báo Cựu Chiến Binh “có đẹp và thuận tiện truy cập không.”

Câu hỏi thì là “có đẹp không,” nhưng câu trả lời thì chỉ được phép từ “trung bình” lên tới “rất đẹp” mà thôi. Cấm có mà đưa ý kiến trái với lãnh đạo, nhé.

Cấm mà nói không đẹp, không thuận tiện nhá.

Một vụ cưỡng chế thời Pháp thuộc

Trong một luận án tiến sĩ đại học Yale, phân tích lịch sử truyền đạo Công Giáo vào Việt Nam, tớ đọc được một chuyện về một vụ đất đai. Một vụ vừa có chuyện cưỡng chế, vừa có chuyện không cưỡng chế trong đó. Tớ kể chuyện này ở đây, bạn nào suy diễn linh tinh là chuyện riêng của bạn.

Chuyện xảy ra năm 1937, vào thời cực thịnh của thực dân Pháp tại Đông Dương, khi mà tất cả các phong trào kháng chiến đều bị dẹp hết, một thế hệ công chức bản xứ đã có mặt để thực hiện tất cả những chính sách gì mà Pháp cần. Hầu hết cơ sở hạ tầng đều đã hiện diện – trường học, nhà thương, đường sắt, v.v.

Năm đó, chính quyền thành phố Hà Nội ra quyết định dời một nghĩa trang Công Giáo. Một lý do được nhà cầm quyền ghi là “nằm bên cạnh một con đường cái dẫn tới thủ đô, nó gây cảm giác chết chóc trên đường đi.”

Họ định dọn qua một địa điểm khác, thì địa điểm này lại nằm cạnh một ngôi đình thờ Hai Bà Trưng.

Ông Phạm Huy Lục, lúc đó là Chủ tịch Viện Dân biểu Bắc Kỳ, phản đối. Ông nói dọn nghĩa trang vào giữa thành phố là vi phạm phép vệ sinh. Nhưng phía Pháp không nghe.

Thấy vậy, ông Lục đổi chiến thuật, ông mang Hai Bà ra dọa, ông nói địa điểm này xúc phạm một “đền thờ quốc gia” vì tính linh thiêng của Hai Bà v.v.

Trong một bức thư trả lời, người giám đốc sở Công chánh của Hà Nội phản bác là ngôi đình này chỉ mới xây có 200 năm, chỉ là một trong hàng ngàn đình làng, không phải là đình cổ từ thời xưa, không nằm trong danh sách di tích lịch sử của trường Viễn Đông Bác Cổ.

Nói vậy nhưng ông Pháp này cũng nhịn ông Lục. Ông này đề nghị một địa điểm khác.

Thì ở địa điểm này, người chủ miếng đất bên cạnh lên tiếng phản đối. Lúc đầu, ông này cũng nêu lý do vệ sinh này nọ. Sở Công chánh không nghe.

Ông chủ đất lại bèn đem tôn giáo ra dọa. Ông nói bên cạnh chỗ đề nghị làm nghĩa trang này là một cái đền của đạo Lão, thờ Tú UyênGiáng Kiều.

Ông chủ tỉnh Hà Nội viết một bức thư lên quan Toàn Quyền, càm ràm là cái đền này chả dính dáng gì tới dự án nghĩa trang này cả.

Nhưng cũng nhịn, bỏ ý định dời nghĩa trang.

Tóm lại là trong vụ này có những chuyện như sau:

* Thực dân Pháp di dời một nghĩa trang của người Công Giáo – là những người mà giới trí thức cộng sản hay đồng hóa với chế độ thực dân.

* Một ông bản xứ, trong cái Viện Dân biểu Bắc Kỳ mà sử gia cộng sản hay dựng lên hình ảnh là nghị gật tay sai, ông này lên tiếng phản đối nhà cầm quyền, và phản đối thành công. Không cưỡng chế miếng đất gần đình nữa.

* Một ông chủ đất bản xứ, tức là kẻ bị cai trị trong chế độ thuộc địa, cũng phản đối thành công, chống được quyết định cưỡng chế miếng đất gần nhà ông, gần một đền thờ Tiên.

Như đã nói, tớ chỉ kể chuyện thời xưa, thời mà dân ta bị áp bức bóc lột dưới chế độ thực dân. Tớ không kể chuyện thời nay, bạn nào suy diễn linh tinh, bị thất vọng hay gì đấy, ráng chịu.

Luận án này là “Catholic Vietnam: Church, Colonialism and Revolution, 1887-1945,” đại học Yale University, năm 2008, tác giả Charles Patrick Keith. Ông lục lọi văn khố ở Hà Nội, Sài Gòn, Paris, Aix-en-Provence, cũng như trong thư viện Việt Nam tại đại học Cornell.

Tiến sĩ Keith hiện dạy sử Đông Nam Á tại Michigan State University. Luận án này đoạt giải Henry A. Turner Dissertation Prize, và sắp tới sẽ được xuất bản dưới dạng sách, tựa “Catholic Vietnam:  A Church from Empire to Nation, 1862-1954,” NXB University of California Press (thuộc đại học UC, quen gọi là Berkeley).

Talawas đã từng dịch một bài viết của TS Keith, ở đây.

TS Nguyễn Quốc Quân và nữ sĩ Hồ Điệp

Lê Quốc Quân, về Nguyễn Quốc Quân

Sorry mọi người là vì khá bận nên để lâu mới quay lại.

Chi tiết về nữ sĩ Hồ Điệp là như vầy:

TS Nguyễn Quốc Quân, người đảng viên Việt Tân bị cộng sản bắt, chính là con trai của nữ sĩ Hồ Điệp. Chi tiết tớ đọc thấy được trên trang Facebook của Lạc Việt, và sau đó thấy nhiều trang mạng khác cũng nói vậy.

Cũng qua google, mới tìm ra truyện chép lại trong entry vừa rồi.

Hỏi thêm chị Ngô Mai Hương, vợ TS Quân, chị Hương xác nhận là những chi tiết trong truyện này là về TS Quân. Tức là tác giả nhớ lộn thầy “Quân” ra thầy “Huân.” Chả là hai chữ “Quân” và “Huân” phát âm theo giọng Nam thì giống nhau.

Cũng trên Facebook thì Luật sư Lê Quốc Quân, một người cũng từng bị bắt vì tội “dân chủ,” tiết lộ là TS Quân đã có lần cùng thanh niên Hà Nội đi biểu tình đòi chủ quyền Trường Sa Hoàng Sa.

Nữ sĩ Hồ Điệp ngâm thơ và ngôi trường có bác tới thăm

Đàn Thu, Tay Ngọc - thơ Đinh Hùng, nhạc Thục VũThái Thanh hát, Hồ Điệp ngâm. Chương trình Tao Đàn ngày xưa hay có những quả thi nhạc giao duyên như vầy.

Hôm qua loanh quanh trên Facebook, bỗng khám phá ra một chi tiết thú vị về cố nữ sĩ Hồ Điệp của đài phát thanh Sài Gòn năm xưa.

Hồi đó, chương trình Tao Đàn là loại chương trình nghệ thuật “high brow,” trí thức, văn chương.

Thơ miền Nam vượt lên hẳn những gì có sẵn trước 1954, với những Nguyên SaĐinh Hùng, Du Tử Lê, Thanh Tâm Tuyền, và ảnh hưởng tới nhạc Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương, một phần cũng nhờ có “đầu ra” là những chương trình “high brow” như vậy.

Nữ sĩ Hồ Điệp là một trong những giọng ngâm thơ nòng cốt của chương trình Tao Đàn. Băng ngâm thơ của bà được bán ra thị trường, và lại ăn khách – một thực trạng khác hẳn với cách tiếp nhận thơ của thế kỷ 21 ngày nay.

Sau khi tìm thấy chi tiết về nữ sĩ Hồ Điệp trên Facebook, loanh quanh một hồi lại thấy câu chuyện này trên vantuyen.net.

Câu chuyện mang tên “Ngôi trường có bác tới thăm” do tác giả Tuấn Linh viết. Bấm vào đây để đọc bản gốc. Bản dưới đây tớ có hiệu đính vài lỗi chính tả, chấm câu, một vài từ ngữ. Lúc đầu tớ có đổi “ty” thành “sở” nhưng sau khi có độc giả TranLong góp ý kiến thì tớ trả về thành “ty.”

Đọc trước đi, rồi mai mốt tớ nói cho biết cái chi tiết thú vị về nữ sĩ Hồ Điệp là chi tiết gì.

* * * * *

Ngôi trường có bác tới thăm

Tuấn Linh (Nguồn: vantuyen.net)

Trường phổ thông cấp ba Châu Thành tỉnh Rạch Giá, nằm ngay trên đường nối liền huyện Châu Thành với xã Minh Lương, cách ngã ba Rạch Sỏi khoảng 500m. Trường trực thuộc quản lý của ty giao dục tỉnh. Tất cả mọi chuyện của trường đều do ty quyết định. Cũng chính vì vậy đám giáo viên chúng tôi dễ thở một chút.

Trường có bốn thứ giáo viên: Giáo viên lưu dung, giáo viên tân tuyển, giáo viên chính quy và giáo viên chi viện. Giáo viên chi viện do bộ cử vào từ ngoài Bắc. Đây là cấp giáo viên lãnh đạo. Trong cấp giáo viên này có hai loại: loại hành chính có năng lực giáo dục như tốt nghiệp sư phạm, nghiệp vụ khá, tương đối có trình độ, loại Đảng viên nắm chi bộ Đảng. Loại này học lực thường xuất thân từ bổ túc vắn hóa có trình độ thấp, nhưng lại nắm quyền sinh sát trong tay. Hệ thống chính quyền trong chế độ CS là hệ thống “Hai thủ trưởng” một bên là hành chính : Hiệu trưởng, một bên là Đảng : chi bộ Đảng. Hệ thống này chồng chéo và kiểm soát nhau. Bên hành chánh khinh thường bên Đảng ( vì bên đảng dốt). Bên đảng uy quyền cao nên thường luôn góp ý hay xen vào bên hành chánh như kiểm thảo, báo cáo. Loại giáo viên này chuyên phụ trách về bộ môn chính trị, hay tổ chức xây dựng đoàn, đảng.

Read more of this post

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 308 other followers

%d bloggers like this: