Nào cùng nhau góp ý giúp Bộ Công An (có poll)

(AP Photo/Francois Mori)

Hôm nay đẹp giời, tớ muốn chúng ta cùng nhau giúp Trung tướng Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công An một tay. Dầu gì bác í cũng bộ trưởng mới, cần được khuyến khích, ủng hộ.

Trong bản Báo cáo Nhân quyền Libya năm 2004, Bộ Ngoại Giao Mỹ cho biết:

Các cơ quan an ninh và các Ủy ban Cách mạng sử dụng một mạng lưới rộng lớn những kẻ chỉ điểm. Quan sát viên quốc tế ước lượng có từ 10 tới 20 phần trăm dân số là tham gia làm chỉ điểm cho nhà nước.

The security agencies and the Revolutionary Committees oversaw an extensive network of informants. Foreign observers estimated 10 to 20 percent of the population was engaged in surveillance for the Government.

Vậy mà chế độ anh Gadhafi vẫn rớt. Từ đó, ta suy ra một trong hai kết luận sau đây phải đúng:

(A) “10 tới 20 phần trăm dân số làm chỉ điểm” là chưa đủ. Đề nghị Bộ Công An nỗ lực gia tăng số Hồng vệ binh lên thật cao, phải, 30, 40, 50% dân số, cho chắc ăn.

(B) “10 tới 20 phần trăm dân số làm chỉ điểm” là quá nhiều vậy mà vẫn không ăn thua. Chứng tỏ đám chỉ điểm là vô dụng, bao nhiêu cũng chả ăn thua. Đề nghị Bộ Công An giải ngũ Hồng vệ binh cho các em về nhà làm ruộng.

Vậy câu nào là câu đúng? Xin bỏ phiếu.

Bác La Thăng đề nghị cũng có thể ok


Trên FB thấy có nhiều bác phản ứng với đề nghị này của ông Đinh La Thăng.

Về chi tiết, nếu đổi giờ làm việc thành từ 9 tới 6, thì cái chuyện về 6g có thể không ổn vì cha mẹ không kịp đón con cái tan học.

Nhưng về cơ bản, tớ lại thấy rằng chuyện chỉnh giờ học, giờ làm cho so le, cũng là một ý kiến hay.

(Tớ hiểu, vấn đề là ý kiến hay thì ai mà chẳng có, nhưng mà thực hiện ra sao cho đừng có càng sửa càng sai v.v. Điều đó tớ hiểu, nhưng không có nghĩa cái ý kiến nó không hay.)

Anyway, tớ cho rằng nên đổi  giờ cho so le, và khi đổi thì phải vẫn giữ sao cho cha mẹ có thể đi cùng một chuyến mà đưa con đi học buổi sáng, và cũng cùng một chuyến mà có thể đón con tan học buổi chiều.

Thí dụ: Buổi sáng thì giờ học trước, giờ làm sau. Buổi chiều thì ngược lại, sở tan trước, trường tan sau.

Như vậy, cha mẹ có thể đưa con tới trường rồi ghé cà phê chờ giờ vào làm. Lúc về thì ở sở ra đến trường chờ đón con về nhà là vừa.

Bác Osin trên FB có nói, “Hiện nay trên đường đến công sở, cha mẹ thường đưa con đến trường.” Có nghĩa là, trên thực tế hiện nay, giờ đến trường của các em đã trước giờ vô làm của cha mẹ.

Tức là các em tới sớm? Hay là cha mẹ vô trễ? Sao cũng được. Cốt lõi ở đây là nó đã chênh lệch rồi. Thôi thì mình xô lệch giờ một cách công khai, minh bạch cho nó rõ ràng đi, cũng tốt vậy.

Nói chung là: Không có quy luật nào bắt buộc tất cả mọi người, từ ông già 60 sắp về hưu tới em bé 5 tuổi, lại cứ phải khư khư cùng bắt đầu ngày bằng cùng một giờ. Cũng không có gì sai trái trong việc người tới trước người tới sau. Cốt sao giảm kẹt xe, tiện lợi cho người dân, thì cứ làm.

Thành phố Los Angeles thời tớ còn làm trên đó, có kinh nghiệm khá tốt về chuyện này. Nhưng tớ ko muốn các bác bảo tớ cứ ca ngợi L.A. là nhất, nên thôi tớ ko kể ra đây.
 

Tòa đại sứ Mỹ ở Syria, nói về nước nào đây?

Không có thế lực thù địch

Trên Facebook, tòa đại sứ Mỹ ở Damascus post một status nhân dịp có biểu tình Occupy Wall Street (Chiếm Wall Street – biểu tượng nền kinh tế tư bản). Cuộc biểu tình nay đã lan ra nhiều thành phố khắp nước Mỹ. Truyền hình Syria đưa tin nhiều về vụ này, và tòa đại sứ viết vài lời suy nghĩ. Đọc ở đây. Tớ dịch ở dưới:

Có nhiều tin về Occupy Wall Street trên truyền hình Syria. Chắc chắn là có nhiều người ở Mỹ bất bình với tình hình kinh tế. Thất nghiệp tương đối cao, 9%. Giá nhà rớt, nhiều gia đình bị thiệt hại. Hai đảng lớn của Mỹ cãi nhau về cách chữa nền kinh tế. Chúng tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra sắp tới. Nhưng điều chúng tôi biết, là:

* Nước Mỹ sẽ có tổng tuyển cử tháng 11 năm 2012 không do sự sắp xếp của tình báo Mỹ mà do một ủy ban bầu cử độc lập không lệ thuộc tổng thống hay quốc hội.

* Nhóm tổ chức Occupy Wall Street có toàn quyền tự do ra ứng cử hoặc tổ chức để ủng hộ các ứng cử viên họ thích.

* Các nhóm Occupy Wall Street sẽ không được phép phá hoại tài sản công hay tư, nhưng họ được quyền tổ chức biểu tình ở các nơi và họ muốn nói gì về chính quyền Mỹ cũng được mà không bị bắt, không bị bắn.

* Cảnh sát sẽ không nã súng vào hàng ngàn người biểu tình.

* Một số người biểu tình Occupy Wall Street đã bị bắt vì làm xáo trộn trật tự (chặn đường xe cộ) nhưng họ sẽ không bị tra tấn, và sẽ không gia đình nào phải nhận xác con em mình với vết tích tra tấn trên thi thể.

* Báo chí quốc tế và các NGO đang theo dõi và tường thuật về biểu tình Occupy Wall Street, không bị chính quyền can thiệp.

* Nhóm Occupy Wall Street được tự do nói chuyện với bất kỳ người Mỹ hay người ngoại quốc nào muốn nói chuyện với họ, mà không sợ bị bắt.

* Chính quyền Mỹ có thể than phiền là chính sách tiền tệ của một nước đang làm hại nền kinh tế Mỹ, nhưng chính quyền Mỹ sẽ không kêu ca với thế giới là có một thứ thế lực thù địch ngoại quốc nào đó – không nêu chi tiết hay bằng chứng – mà lại bảo là khuyến khích nhóm Occupy Wall Street hay một phong trào biểu tình nào đó.

Tác giả là Leslie Ordeman, nhân viên phụ trách trang Facebook của tòa đại sứ Mỹ tại Syria.

 

 

Siết mạng, chặn Facebook, cấm nói ‘Trường Sa’ : Wikileaks

Khách hàng vừa uống cà phê vừa dạo Internet, tại Sài Gòn năm 2004. Việt Nam tìm cách siết thông tin bằng cách ngăn chặn mạng Internet và cụ thể là Facebook, theo một công điện của tòa đại sứ Mỹ bị Wikileaks tiết lộ ra. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

 

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

WESTMINSTER (NV)- Quyết tâm siết chặt Internet, nhà nước Việt Nam ra lệnh chặn Facebook và cấm không cho nói chuyện Trường Sa trên mạng, dù là đang chơi game – đó là những chi tiết trong công điện ký tên Ðại Sứ Michael Michalak và gởi ngày 25 tháng 11, 2009, bị tiết lộ trong kho công điện ngoại giao của Wikileaks.

Việc chặn Facebook không phải là chuyện bí mật. Ngay từ Mùa Hè năm 2009, đã có tin đồn Việt Nam ra lệnh chặn Facebook, và một văn bản – tới nay vẫn chưa được kiểm chứng – mang số 693/CV/KTNVI (P7), đề ngày 27 tháng 8, 2009, được lưu truyền trên mạng trong đó có danh sách các trang web cần chặn và có Facebook trong đó.

“Vào tháng 10, người dùng bắt đầu gặp khó khăn khi truy cập Facebook, trang mạng có trên 1.1 triệu người sử dụng tại Việt Nam. Lúc đầu, người ta tự giải thích là chính quyền Việt Nam đang thử nghiệm một loại kỹ thuật mới để chặn một số trang web và tình hình sẽ không kéo dài mãi,” bản công điện viết.

“Giả dụ này có vẻ đúng,” công điện viết tiếp, “khi mà vài ngày sau đó, Faceook lại tái xuất hiện như phép lạ, dù chỉ là trong vài giờ”.

Cũng vào tháng 10, báo Người Việt liên lạc với công ty Facebook để phối kiểm tin Facebook bị chặn tại Việt Nam. Giám đốc Thông tin Quốc tế và Chính sách Công của Facebook là bà Debbie Frost khi đó chưa quả quyết Facebook đang bị chặn. Tuy nhiên, bà cũng lên tiếng:

“Chúng tôi tin rằng mọi người ở khắp thế giới cần được dùng trang mạng này để truyền tin và chia sẻ thông tin với bạn bè, gia đình và đồng nghiệp, và thật là đáng xấu hổ, nếu người dân ở Việt Nam hoặc bất cứ nước nào khác không có quyền vào trang Facebook, là trang giúp người ta chia sẻ tin tức với người quan tâm.”

.

Chặn Facebook để kiềm chế thông tin

.

Tới lúc Ðại Sứ Michalak viết công điện này vào tháng 11, chuyện Facebook bị chặn đã rõ ràng. “Không còn thắc mắc gì nữa, rõ ràng là trang mạng này đang bị chặn bởi các công ty cung cấp dịch vụ Internet tại Việt Nam, và chỉ thị cho các công ty này đồng loạt chặn trang mạng này rất có thể đến từ nhà cầm quyền trung ương.”

Thông tấn xã AP đưa tin Facebook bị chặn. Báo chí thế giới rầm rộ tin tức về vụ này. Thông tấn xã Ðức DPA trích lời viên chức của FPT và VNPT, hai công ty cung cấp dịch vụ Internet lớn của Việt Nam, xác nhận có lệnh của nhà nước bắt buộc chặn Facebook.

Bộ Trưởng Thông Tin Truyền Thông Lê Doãn Hợp phát biểu tại Quốc Hội, và lời phát biểu này được báo chí quốc tế loan đi khắp nơi, cho thấy ông xem mạng Internet như là một mối đe dọa: Ông gọi mạng này là nơi phát tán những thông tin sai lạc và luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch. (Ông Hợp cũng là tác giả của cụm từ “lề phải”.)

Tuy chú trọng vào Facebook vì là một công ty Mỹ, điều mà công điện của Ðại Sứ Michalak quan tâm hơn là ý đồ kiểm soát thông tin.

Read more of this post

Tàu ngầm Nga giúp Việt Nam ‘tước quyền kiểm soát của Trung Quốc’ – Wikileaks

Một chiếc tàu ngầm hạng Kilo của Nga giống chiếc bán cho Việt Nam. Chiếc này được bán cho Iran. (Hình: defenselink.mil)

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

WESTMINSTER (NV) – Việc Việt Nam chi 1.8 tỷ đô la Mỹ để mua 6 tàu ngầm hạng Kilo của Nga là nằm trong mục tiêu đối phó với mối đe dọa đến từ Bắc Kinh, theo một công điện ngoại giao của Ðại Sứ Quán Mỹ bị Wikileaks tiết lộ.

Sáu tàu ngầm hạng Kilo, cộng 12 máy bay Su-30 MK2 nằm trong kế hoạch hiện đại hóa quân đội kéo dài từ 10 tới 20 năm, theo Phó Ðại Sứ Virginia Palmer viết trong công điện đề ngày 23 tháng 6, 2009.

Ngoài tàu ngầm, tin tức còn cho biết Việt Nam sẽ mua luôn cả thủy lôi và hỏa tiễn. “Nguồn tin trong hãng xuất cảng võ khí Rosoboronexport xác nhận là Nga và Việt Nam đã thương thuyết từ 1 năm nay mới kết thúc hợp đồng mua 6 tàu ngầm hạng Kilo trị giá $1.8 tỷ đô la, và sẽ giao hàng trong khoảng một năm.”

Sáu tàu ngầm mà Việt Nam mua được, chính là giựt từ hợp đồng của Venezuela. Bản công điện tiết lộ, đại lý vũ khí Rosoboronexport của nhà nước Nga đã hủy đơn đặt hàng của Venezuela để bán cho Việt Nam.

Lý do bên Nga đưa ra, là vì vào tháng 4, Tổng Thống Hugo Chavez của Venezuela đã gặp Tổng Thống Barack Obama rồi hứa sẽ cải thiện quan hệ với Mỹ. Tuy nhiên, bà Palmer cho rằng lý do này chỉ là cái cớ – bà dùng chữ “mỏng.” Bà gọi đó là “một lý do khá mỏng để công khai biện minh cho việc hủy một đơn đặt hàng vũ khí $1.5 tỷ, nhất là khi Venezuela là khách hàng Top 5 của Nga về vũ khí và quân cụ.”

Phó Ðại Sứ Palmer cho rằng lý do thật là “thị trường dầu thế giới sụp đổ, và nền kinh tế Venezuela thì lại lệ thuộc vào dầu hỏa để kiếm thu nhập.”

Trong khi đó, phía Việt Nam đã cố gắng mua tàu ngầm từ lâu. Bản công điện trích lời Giáo Sư Carl Thayer, một chuyên gia Úc về quân đội Việt Nam, “xác nhận là Hà Nội đã muốn mua tàu ngầm hạng Kilo từ năm 1991.” Bản công điện cho biết:

“Khi đó, Việt Nam đang thảo luận với Liên Xô nhưng rồi nước này tan rã trước khi hai bên kịp thỏa thuận.”

Không mua được tàu ngầm mới của Liên Xô, Việt Nam xoay qua hướng khác. “Gần đây hơn, giới chỉ huy Hải Quân Việt Nam định mua lại tàu ngầm hạng Kilo đã qua sử dụng, của Serbia.”

Ngoài ra, không mua được tàu ngầm lớn thì Việt Nam mua tàu ngầm nhỏ. “Có tin rằng Hà Nội mua được hai tàu ngầm nhỏ (mini-submarines) của Bắc Hàn năm 1977, có thể để dùng trong các vụ biệt kích, hoặc để phát triển và huấn luyện.”

Read more of this post

Tư duy của chính phủ VN về chức năng của báo chí (hàng cũ)

Bài này tớ viết trên Yahoo! 360 năm 2008, bấy lâu nay chứa tạm bên Multiply, nay cóp vô đây vì sẽ cần xài.

Tư duy của chính phủ VN về chức năng của báo chí

Chuyện này ai cũng biết rồi nên tớ muốn nói tới một khía cạnh khác.

Tới nay thì chắc ai mà biết đọc blog đều đã biết chuyện này:

Một số doanh gia Nhật bị truy tố tội đưa hối lộ cho quan chức Việt Nam. Trong vụ án đó thì ông Huỳnh Ngọc Sĩ (hình trên), sếp PMU đại lộ Đông-Tây bị khai là đã nhận $820,000 tương đương 15% tiền “lại quả” trong dự án này.

Có lẽ bức xúc (“Nghĩ mình phương diện quốc gia” –Hồ Tôn Hiến trong Truyện Kiều), Bộ Ngoại giao Việt Nam “đã đề nghị phía Nhật Bản trong khi vụ việc đang được điều tra, chưa có kết luận cuối cùng thì các cơ quan truyền thông đại chúng của hai nước đều không nên đưa tin, bài về việc này; nếu có đưa tin thì phải khách quan, theo đúng quy định pháp luật của mỗi nước.” (Tin báo TN)

Chuyện này do ông Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn cho báo chí biết, nhưng đề nghị là của “phía Việt Nam” chứ không phải của ông thứ trưởng, đừng quy cho ổng tội nghiệp.

Đề nghị này của chính quyền Việt Nam phản ảnh những khái niệm này:

* Chính quyền nước này nhúng tay vào công việc của “các cơ quan truyền thông đại chúng” nước khác là chuyện … ngửi được.

* Chính quyền bảo ban “các cơ quan truyền thông đại chúng” không cho đưa tin, bài về việc này việc nọ, là chuyện ngửi được.

Cứ chấp luôn cả hai chuyện này đi.

Thì vẫn còn một khái niệm nữa cũng tiềm ẩn trong lời yêu cầu của phía Việt Nam. Nó phản ảnh tư duy của các quan chức cấp cao nhất tại Việt Nam về chức năng của báo chí.

Đó là:

* Báo chí “nên” chờ mọi chuyện “xong đâu đấy” rồi mới được đưa tin, đưa bài.

Bạn nào còn muốn làm báo cho yên thân thì phải hiểu điều này: Đưa tin sớm, khi các bác các cụ chưa sắp xếp xong đâu đấy, nếu bị thộp là ráng chịu.

Chưa tin ư? Có nhớ hai nhà báo Nguyễn Văn HảiViệt Chiến bị bắt vì nguyên nhân gì không? Vì đưa tin Bùi Tiến Dũng khi các bác ấy chưa rút ra kết luận cuối cùng của các bác ấy.

Ngay cả trước đó nữa, còn nhớ chuyện phóng viên Lan Anh bị truy tố không? Cái cớ là “chiếm đoạt tài liệu bí mật,” nhưng cái gốc là dám đề nghị điều tra công ty Zuellig Pharma.

Từ giờ đi thì chớ. Phải đợi các bác điều tra xong đâu đấy rồi mới được đăng. Còn nếu các bác không điều tra (ví dụ: “tôi không thích vì tôi chưa thích” — Nguyễn Xuân Hiển, Vietnam Airlines) thì ráng mà im miệng lại.

Chịu khó mà ngồi yên trên cái lề phải ấy, chớ nhúc nhích.

Jim Webb bí mật thăm Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa – Wikileaks

Thượng Nghị Sĩ Jim Webb và vợ, bà Hồng Lê Webb, trong buổi họp báo tại Hà Nội năm 2007 khi ông tới Việt Nam lần đầu tiên trong tư cách thượng nghị sĩ. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

WESTMINSTER (NV) – Qua các công điện ngoại giao của Mỹ bị Wikileaks công bố, tới bây giờ người ta mới biết Thượng Nghị Sĩ Jim Webb từng bí mật tới viếng Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa trong chuyến đi Việt Nam năm 2008.

Chuyến viếng thăm nghĩa trang này tiết lộ trong công điện đề ngày 9 tháng 1, 2009 đánh đi từ tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Sài Gòn.

Những chuyến đi của TNS Jim Webb, đảng Dân Chủ tiểu bang Virginia, về Việt Nam thường được báo chí quan tâm, vì ông không chỉ là một vị dân cử cao cấp, thành viên Ủy Ban Ngoại Giao và Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện, mà còn có những mối quan hệ đặc biệt với Việt Nam.

Ông từng là trung úy thủy quân lục chiến phục vụ tại Việt Nam, đoạt nhiều huy chương cao quý trong chiến đấu kể cả huy chương Navy Cross. Ông đại diện một tiểu bang nhiều người Việt sinh sống; “khu Eden” nằm trong tiểu bang Virginia. Vợ ông là người Việt Nam, và ông nói rành tiếng Việt.

Chuyến đi đầu tiên của ông trong tư cách thượng nghị sĩ năm 2007 chẳng hạn, hay chuyến đi mới đây vào tháng 8 năm nay khi chuyện biển Ðông và quan hệ với Trung Quốc đang nóng bỏng, đều được báo chí đưa tin dồn dập.

Nhưng chuyến đi cuối năm 2008 đặc biệt thầm lặng. Báo chí ít đưa tin, và văn phòng ông cũng không đưa ra một thông cáo báo chí nào. Việc ông viếng Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa được giữ kín từ đó tới khi công điện ngoại giao bị Wikileaks tung ra.

Trong bức công điện, Tổng Lãnh Sự Kenneth Fairfax cho biết, chính nhờ ông Webb được phép viếng nghĩa trang mà nhân viên lãnh sự được trở lại nơi này lần đầu tiên kể từ đầu năm 2007.

Thượng Nghị Sĩ Webb tới Sài Gòn ngày 29 tháng 12, và ngay hôm đó đi thăm nghĩa trang. Theo lời TLS Fairfax, chính quyền cho phép ông Web tới viếng nơi này vì “nguyện vọng cá nhân” của ông, và với điều kiện được xem là một chuyến đi “riêng tư,” không có nhân viên chính quyền nào đi theo. Thượng Nghị Sĩ Webb đồng thời cũng tới thăm một nghĩa trang liệt sĩ của quân đội cộng sản.

Nhại theo tựa cuốn tiểu thuyết của Charles Dickens, TLS Fairfax đặt tựa cho đoạn viết về hai nghĩa trang này là “A Tale of Two Cemeteries” – “Chuyện của hai nghĩa trang” để so sánh giữa một bên là nghĩa trang liệt sĩ được bảo toàn đẹp đẽ (ông dùng chữ “immaculate” – sạch không một vết nhơ) với tình trạng của Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa.

Read more of this post

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 308 other followers

%d bloggers like this: