Đảng Cộng sản Việt Nam thắm thiết, Tân Hoa Xã làm lơ

Long Live the Great, Honorable and Correct Chinese Communist Party!

Ngày 1 tháng 7 là lễ kỷ niệm 90 năm thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Trong dịp này, “Ban Chấp hành Trung ương Đảng ta đã gửi Điện mừng đến Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc,” theo trang web Đảng Cộng Sản Việt Nam, ở đây (jpeg ở đây).

Lời lẽ rất đáng yêu:

“Đảng Cộng sản Việt Nam và nhân dân Việt Nam nhiệt liệt chúc mừng những thành tựu mà Trung Quốc giành được trong hơn 30 năm cải cách, mở cửa vừa qua và tin tưởng chắc chắn rằng, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhân dân Trung Quốc anh em nhất định sẽ thu được nhiều thành tựu to lớn hơn nữa, thực hiện thành công những mục tiêu, nhiệm vụ mà Quy hoạch 5 năm lần thứ 12 đề ra, xây dựng toàn diện xã hội khá giả và xã hội hài hòa xã hội chủ nghĩa.”

Nhưng mà trong bản tin của Tân Hoa Xã, mang tựa đề “Các lãnh tụ, đảng nước ngoài chúc mừng ĐCSTQ 90 năm thành lập,” Tân Hoa Xã làm lơ điện mừng của các đồng chí phía Nam nha.

Tin của Tân Hoa Xã tiếng Anh trên trang xinhuanet.com ở đây.

Từ trên xuống dưới nha: Mông Cổ, Kenya, Hy Lạp, New Zealand, Azerbaijian, Israel, Hạ viện Nga, phó thủ tướng Nepal, Pakistan, Nhật, Ấn Độ, Bangladesh, Cambodia, Tiệp & Moravia, ĐCS Nga, ĐXH Bulgaria, Ireland, Australia, Nam Phi, Nigeria, Botswana, Philippines, Châu Âu, Nhật (đảng khác), ĐCS Nepal, ĐCS Bulgaria.

Không có Việt Nam!

Chắc Việt Nam nằm đâu đó trong mệnh đề chót: “và nhiều lãnh tụ chính trị khác khắp thế giới.” Chắc vậy.

Ảnh không có tính minh họa

* * * *

Update:

Đây rồi, bạn Lê Hồng Việt tìm thấy rồi: tin 14:44 ngày 1 tháng 7, có Việt Nam trong đó rồi.

Những điều nói trong công hàm TT Phạm Văn Đồng

(Tiếp kỳ trước)

Hôm nay tớ nói về nội dung bức công hàm và hai cách khác nhau để đọc văn bản này. Kỳ tới nói tiếp về ý nghĩa và ảnh hưởng của nó.

Đây là ảnh chụp bức công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gởi Tổng lý Chu Ân Lai.

Toàn bộ bản văn

Theo một bản sao báo Nhân Dân (xem ở đâyở đây – nhưng tớ chưa kiểm chứng bản sao là thật), bức công hàm này được Đại sứ Việt Nam Nguyễn Khang trao cho Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Cơ Bàn Phi.

.

Hoàng Sa, Trường Sa nằm ở đâu trong công hàm này?

Có một luồng lập luận cho rằng công hàm này không nói gì tới Hoàng Sa, Trường Sa hết, và vì vậy nó chả là gì đáng kể. Thật vậy, những từ “Hoàng Sa” hay “Trường Sa” không hề xuất hiện trong công hàm.

Do đó, có một cách đọc công hàm này, là nó chỉ nói về chuyện 12 hải lý, chứ không hề nói chuyện Trường Sa Hoàng Sa.

Khỏe.

Xong.

Đó cũng là một cách, nhưng khách quan mà nói, cách đọc đó không trung thực, đọc kiểu máy tìm từ khóa, và sẽ khó thuyết phục.

Một cách đọc khác, là đọc đầy đủ để biết Thủ tướng Phạm Văn Đồng “thông báo tin” gì cho đồng chí Tổng lý:

1. Rằng VNDCCH “ghi nhậntán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.”

2. Rằng VNDCCH “tôn trọng quyết định ấy.”

3. Rằng VNDCCH “chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa trên mặt biển.”

Vậy trong hai phần 1 và 2, Thủ tướng Đồng nói nước VNDCCH ghi nhận, tán thành, và tôn trọng cái gì? Cái quyết định ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Trung Quốc.

Quyết định đó có thể tìm thấy ở khá nhiều nơi trên internet, thí dụ như ở đây (tài liệu của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ năm 1972), hoặc ở đây (Viện Thông tin Luật pháp Hong Kong, scroll xuống văn bản thứ 3)

Bản tuyên bố có 4 điều:

Ngay Điều 1 đã có Trường Sa (Nam Sa) Hoàng Sa (Tây Sa):

Điều 1. Territorial sea của TQ có bề ngang 12 hải lý, áp dụng cho “toàn bộ lãnh thổ nước CHNDTH, kể cả … Đài Loan … quần đảo Tây Sa … quần đảo Nam Sa …”

Điều 2. Đối với các đảo, TQ vẽ đường baseline quanh các đảo, rồi tuyên bố territorial sea là 12 miles từ đường baseline đó.

Trong Điều 2, Trung Quốc liệt kê nhiều đảo, trong đó không có Trường Sa (Nam Sa) Hoàng Sa (Tây Sa).

Điều 3. Cấm tàu bè nước khác không được vào vùng territorial sea của TQ.

Rồi Trường Sa (Nam Sa) Hoàng Sa (Tây Sa) xuất hiện trở lại trong Điều 4:

Điều 4. Điều 2 và 3 áp dụng cho những đảo Đài Loan, Bành Hồ (thuộc Đài Loan), Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa, và tất cả các đảo khác “thuộc Trung Quốc.”

Có vẻ có lý do tại sao các đảo Đài Loan, Bành Hồ, Đông Sa, v.v. được liệt kê riêng trong Điều 4 mà không liệt kê chung trong Điều 2: Các đảo trong Điều 4 không nằm hết trong tay Trung Quốc vào năm đó. Còn các đảo trong Điều 2 thì Trung Quốc đã nắm rồi.

Nói tóm lại, bản tuyên bố khẳng định Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) là của Trung Quốc, và đó là điều Thủ tướng Đồng đã đồng ý, ghi nhận, tán thành, và tôn trọng.

(Kỳ tới tớ thảo luận về lý giải “đảo của VNCH ko phải của VNDCCH”)

Diễn hành gay pride các nước

Sao Paulo, Brazil

Tạm ngưng chuyện chính trị. Biết là đang nói dở dang chuyện công văn của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, nhưng tạm gác đó mai nói tiếp. Hôm nay coi hình cho thay đổi không khí.

Week-end cuối tuần qua, nhiều nước trên thế giới tổ chức diễn hành Gay Pride Parade. (Riêng Los Angeles đã diễn hành từ trước đây hai tuần.)

Bạn Marcus bảo tớ, bên Đức, người ta không gọi ngày này là ngày Gay Pride, mà người ta gọi là Christopher Street Day.

Lạ hén. Tại Christopher Street không phải ở bên Đức, mà là ở bên New York, nơi có nhà hàng Stonewall Inn, là chỗ xuất phát phong trào nhân quyền đồng tính ở Mỹ, bắt nguồn từ vụ Stonewall riots.

Hum nay Google không đổi hình trong trang chính (chuyện LGBT vẫn còn nhạy cảm), nhưng nếu có tìm kiếm từ khóa nào mà có liên quan tới đồng tính, thì cái search box thay đổi thành thế này:

Okie, bi giờ coi hình nha.

Đám đông khổng lồ ở Sao Paulo, Brazil

Cặp tình nhân nam ở Sao Paulo, Brazil

Ở Cali, Colombia

Read more of this post

Công hàm TT Phạm Văn Đồng cần giải thích, đừng giấu nhẹm

Bút sa, cả nước chết

Bức công hàm năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng là một dẫn chứng quan trọng của phía Trung Quốc khi họ cho rằng Việt Nam không có quyền đòi Trường Sa và Hoàng Sa. Thí dụ như mới đây nhất trên tờ China Daily chẳng hạn.

Vietnamnet Bridge mới đây đăng, bằng tiếng Anh, một tài liệu của Bộ Ngoại Giao Việt Nam với tựa đề “Tài liệu lịch sử về chủ quyền Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.”

Tài liệu này trích dẫn những sự kiện, văn bản, từ rất xưa cho tới ngày nay, và có chụp cả một bản văn của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa sáp nhập quần đảo Trường Sa vào tỉnh Phước Tuy.

Nhưng tài liệu này lại bỏ qua bức công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, làm như không có.

Bạn Hoàng Lan (THTNDC) cho rằng đây là thiếu sót và không thẳng thắn. Bạn í cho rằng lẽ ra “phải đối mặt, và giải thích nó theo hướng có lợi cho mình.” Hoàng Lan viết trên Facebook:

“Chứ cứ giấu nhẹm với dư luận trong nước để TQ đơn phương khai thác những thông tin bất lợi đó, thì là tự đặt mình vào thế yếu.”

Tớ đồng ý. Giả sử ta có đứa con, đi đón nó về, bạn bè mách nó giựt kem của bạn rồi đánh bạn. Đứa con phân trần là cây kem của nó, nhưng phớt lờ không nói gì đến chuyện có hay không có đánh bạn.

Vậy phản ứng của ta là, con mình nó có đánh bạn hay không? Dù nó là con mình, việc nó phớt lơ chuyện bị mách đánh bạn, đủ làm mình nghi là nó có đánh bạn thật. (Chuyện đánh bạn có lý hay không có lý, tính sau.)

Ở đây cũng vậy. Mình đăng bài bằng tiếng Anh, thì mục đích là để thuyết phục dư luận quốc tế rằng “ta đúng, nó sai.”

Mà quốc tế, thì họ sẽ xem Trung Quốc nói gì, xem Việt Nam nói gì, rồi họ quyết định. Họ sẽ quyết định dựa trên những gì họ thấy, chứ không phải dựa trên cảm tính là “Tàu Cộng nói dối.”

Thế nào họ cũng thấy có vụ Trung Quốc nhắc đến công hàm Thủ tướng Đồng. Rồi họ sẽ lại thấy Việt Nam phớt lờ bức công hàm đó.

Vậy thì họ sẽ nghĩ gì?

Khi thông tin không thể bưng bít được, thì đừng bưng bít.

Bưng bít lắm, lại phản tác dụng. Thay vào đó, hãy mạnh dạn trưng công hàm đó ra, rồi giải thích, biện luận, v.v., chứ giấu nhẹm đi, là nhường sân cho Trung Quốc đá một mình.

(Kỳ tới, tớ sẽ bàn vào nội dung bức công hàm đó.)

Siêu đạo văn, hay, Làm báo cực dễ

Nó cắt cáp tao, tao đạo văn thằng Người Việt

Bài này nha, của một “Lê Đức” nào đó trên Petrotimes nha.

Toàn bộ là chôm từ bài của Hà Giang báo Người Việt nha.

Đã thế, cọp lại còn xào dở. Bài đạo dùng paragraph dài như viết luận văn, đọc mỏi mắt luôn nha. Bài gốc xuống hàng gọn ghẽ nhẹ nhàng nha.

Riêng câu đầu câu chót chôm của VOA nha, ở đây nha.

Làm báo cực dễ nha.

(BTW, làm blog cũng cực dễ. Phát hiện này là của TS Vũ Thị Phương Anh, ko phải của tớ. Hehehe.)

Phải đưa chuyện này ra ngay ra hôm nay để xả xui. Chứ tới mai lại là ngày Báo chí Cách mạng, tớ áy náy!

Không có gì cho riêng ba…

Năm cô con gái ông Võ Ðình Chư quây quần quanh cha chuẩn bị chụp hình. (Nguồn: acidcow.com)

.

Ông Chư (phải) và các cô con gái coi hình chụp trong máy của phóng viên báo Sacramento Bee. (Nguồn: acidcow.com)

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

WESTMINSTER (NV) – “Ba buồn. Lúc nào em cũng thấy ba buồn,” là ký ức của Huyền Võ, cô sinh viên 20 tuổi của đại học UC Berkeley, về người cha quá cố, ông Võ Ðình Chư.

Mười năm trước, một tai nạn cháy xảy ra. Mẹ Huyền qua đời. Ba trong số năm chị em gái nhà Huyền mang thương tích nặng. Một mình ba Huyền vừa làm cha, vừa làm mẹ, để chăm sóc cho 5 cô con gái, lớn nhất là Huyền khi đó mới 10 tuổi, và đứa em út khi đó chưa đầy một tuổi.

* * *

Huyền không nói nhiều về tai nạn khiến chị em cô mồ côi. Huyền chỉ vắn tắt, “Mẹ mất trong một vụ cháy bình xăng.” Và, trong trận cháy nhà này, ngoài mẹ mất, Huyền và hai người em cũng bị phỏng nặng.

Kể từ sau ngày xảy ra vụ hỏa hoạn đó, chăm sóc cho các con là điều duy nhất mà ba Huyền làm.

Huyền Võ trong Boys & Girls Club ở Sacramento, nơi cô làm thiện nguyện giúp trẻ em sinh hoạt.

Thời gian đầu, gia đình Huyền sống ở Boston. Chị em Huyền được vào học trường tiểu học John P. Holland ở Dorchester, trong một khu lao động.

Nhắc đến ba của Huyền, cô Mai Thiên Thu Hương, cô giáo dạy Huyền tại ngôi trường này nói với Người Việt, “Ông Chư rất là hết lòng với con cái. Chưa thấy ai tận tâm với gia đình như ông ấy đâu.”

“Chỉ một mình ông nuôi con, nhưng lúc nào ông cũng lo cho con gái đi khám bệnh, chữa bệnh, lấy hẹn, vô nhà thương Shriners, đi học,” cô Thu Hương kể.

Thầy Chung Phước Khánh, một giáo viên khác ở trường John P. Holland, từng dạy chị em nhà Huyền, nhớ lại, “Mấy cha con có cái phòng nhỏ xíu, nhưng cả nhà ai cũng rất là cố gắng. Ông Chư đưa rước tụi nhỏ đi học mỗi ngày, tới lui trường thường xuyên.”

Sự tận tâm, chăm chỉ, và quyết chí của ông Chư đã ảnh hưởng đến Huyền.

Cô Thu Hương vẫn nhớ, “Huyền lúc mới qua chưa biết tiếng Anh, nhưng học rất chăm, quyết tâm lắm”.

“Mỗi lúc vô bệnh viện, mổ xẻ gì, là nghỉ cả tuần, nhưng Huyền vẫn ráng học,” thầy Khánh nói thêm.

Cô Thu Hương vẫn nhớ hoài hình ảnh đứa học trò, “Mỗi lúc đi chữa trị, là vừa mất mấy ngày, vừa đau nữa, mà Huyền vẫn đi học chăm chỉ. Có những lúc mổ xong, nằm bệnh viện, Huyền năn nỉ, ‘Cô dạy con đi cô.’”

Read more of this post

Tòa Quốc tế về Luật Biển – thẩm phán Việt

Hôm nay có tin vị thẩm phán người Trung Quốc tại Tòa Quốc tế về Luật Biển tái đắc cử.

TS Gao Zhiguo là một học giả có tiếng, chuyên về luật biển (tất nhiên!) nhưng cũng có chuyên môn về luật môi sinh và tài nguyên thiên nhiên.

Hết cửa?

Khi tin này đăng lên, một số bạn post lên Facebook với những câu bình luận như

“Chít mịa”

hay,

“Xong.”

Thực ra, không hẳn là “xong.”

Vẫn còn cửa. Cửa là thế này:

Trong một vụ kiện nộp cho Tòa Quốc tế về Luật Biển (International Tribunal for the Law of the Sea – ITLOS), nếu nước nào không có thẩm phán quốc tịch của mình trong hội đồng xét xử, nước đó được đề cử một người (của mình) vào hội đồng xét xử.

Xem luật của tòa ITLOS ở đây, Article 17.

Thí dụ, vụ kiện giữa Việt Nam và nước khác, thí dụ như TQ. Hội đồng xét xử có 5 người chẳng hạn. (ITLOS có 21 thẩm phán và tùy từng vụ có thể xử 5 người, 7 người, v.v.)

Trong đó có 1 ông TQ. Không có ông VN. Vậy Việt Nam được đề cử thêm một thẩm phán Việt Nam vào hội đồng xét xử. Một trong 4 thẩm phán sẽ phải bỏ ra để ông/bà VN vô.

Vậy còn 1 ông TQ, 1 ông/bà VN, và 3 người khác.

Giả sử ông TQ (TS Gao) bỏ phiếu cho TQ.

Ông/bà VN bỏ phiếu cho VN.

Vậy tùy vào kiến thức và khả năng của Tiến sĩ Gao Zhiguo hay ông/bà thẩm phán VN thuyết phục 3 người còn lại.

Tức là VN có thể thắng nếu trong lúc thảo luận ông/bà thẩm phán VN, nhờ kiến thức và khả năng, có sức thuyết phục cao hơn TS Gao.

Hmmmm….

Chít mịa.

Xong.

Trống đồng của tớ ! Trả đây !

Của xê ra, trả lại xê ra

Đi về còn chở là thế nào!

Hehehe

Đi dây với nhân dân, coi chừng té

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

“Đi dây” là hai chữ được dùng khá thường xuyên để miêu tả động thái của nhà cầm quyền Việt Nam. Thông thường nhất, người ta nói chính quyền Việt Nam “đi dây” giữa Mỹ và Trung Quốc. Trong quá khứ, khi nội bộ quốc tế cộng sản hục hặc nhau, người ta cũng từng nói Việt Nam thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã “đi dây” giữa Trung Quốc và Liên Xô.

Khi đi dây như vậy, chính quyền Việt Nam không thể hiện rõ lập trường. Anh phe ai, Brezhnev hay Mao? Không biết. Anh muốn thân ai, Mỹ hay Tàu? Cũng không biết. Lập trường rất mập mờ.

Tất nhiên, nhà nước Việt Nam, hay cụ thể hơn là nhà nước cộng sản Việt Nam, cũng nghĩ ra được một câu trả lời để nói nghe như một thứ lập trường. Hỏi anh phe ai, Brezhnev hay Mao, nhà nước Việt Nam sẽ trả lời nước đôi rằng chúng tôi về phe xã hội chủ nghĩa, cả Nga lẫn Tàu. Thoáng nghe qua thì cũng hợp lý, nhưng thật ra không hợp lý chút nào. Như hỏi anh yêu ai, Hoạn Thư hay Thúy Kiều, anh không thể trả lời chung chung là tôi yêu phụ nữ. Khi Nga với Tàu tố cáo lẫn nhau là không theo đúng chủ nghĩa cộng sản, nếu anh tự gọi là cộng sản anh phải chọn một trong hai.

Lúc chuẩn bị "đi ngang qua"

Nhưng đó là bản chất của đi dây. Người đi dây không có lập trường mà chỉ muốn nửa bên này nửa bên kia, vừa A vừa B, vừa say vừa tỉnh. Nếu đi giỏi, động tác đi dây sẽ có tính hài hòa. Đi dây không giỏi, sẽ giống như người tâm thần phân liệt.

Trong hai tuần gần đây, một hiện tượng đi dây mới, lại diễn ra. Đó là chuyện biểu tình. Trong chuyện này, nhà nước Việt Nam lại một lần nữa biểu hiện sự thiếu lập trường và động thái nửa muốn thế này nửa muốn thế nọ.

Một mặt, nhà nước ra vẻ như muốn chống hành động xâm lăng của Trung Quốc, nên nhá đèn xanh hay vàng gì đó, cho người dân xuống đường biểu tình.

Ở Hà Nội, Sài Gòn trong ngày 5 tháng 6, cuộc biểu tình diễn ra ôn hòa, không có xung đột lộ liễu giữa dân với công an.

Nhưng bên cạnh đó, nhà nước vẫn sợ hãi khi nhìn một cuộc xuống đường. Nhiều nhân vật nhạy cảm bị ngăn chặn không được tham gia. Nhạc sĩ Tuấn Khanh chẳng hạn, đóng vai trò quan trọng trong cuộc biểu tình 2007, bị chặn không được vào trung tâm Sài Gòn. An ninh bủa vây một loạt nhân vật khác, các blogger Hồ Lan Hương, Uyên Vũ, Trăng Đêm, Tạ Phong Tần. Blogger Mẹ Nấm bị bắt, bị giam hơn một ngày.

Một thí dụ của nỗi sợ “biểu tình” là cuộc đối thoại giữa an ninh và Mẹ Nấm. “Ý kiến của công an: Nhà nước không cho phép biểu tình, biểu tình là vi phạm pháp luật, cho dù đó là tuần hành ôn hòa” – Mẹ Nấm kể lại.

Bản tin Thông Tấn Xã Việt Nam, gọi cuộc biểu tình tuần hành là chuyện “một số người đi ngang qua” tòa đại sứ, tòa tổng lãnh sự, cũng là kết quả của tính tâm thần phân liệt đối với hiện tượng “biểu tình”: Cũng muốn dân chống Trung Quốc lắm, nhưng lại không muốn dân “biểu tình” chút nào.

Nhất là biểu tình tự phát. Nếu để dân tự phát lần 1, rồi tự phát lần 2, biết làm gì khi dân tự phát lần 3, lần 4, lần n?

Ngưng nói dối, csTQ kia!

Nỗi sợ này lên cao hơn khi người dân biểu tình tự phát tuần thứ nhì. Tất cả những gương mặt trí thức tham gia biểu tình Chủ nhật trước đều bị theo dõi và đe dọa không được bước ra khỏi nhà. Họ cũng bị cô lập thông tin, nhiều người còn không biết có cuộc biểu tình lần 2.

Và tất nhiên, không thể không nhắc đến những vụ bắt thanh niên giữa ban ngày, với tấm hình nóng nhất trong ngày và nhiều hình khác.

Đi dây giữa nhu cầu chống ngoại xâm và nhu cầu cai trị dân chúng bằng nắm đấm sắt, Đảng Cộng Sản lại biểu lộ lập trường mập mờ, không rõ rệt.

Nhưng đi dây có gì xấu? Chẳng phải chính sự điêu luyện đi dây giữa Liên Xô và Trung Quốc đã giúp miền Bắc nhận viện trợ từ cả hai phía? Không phải vậy. Lợi điểm đó chỉ ngắn hạn. Ơn mưa móc nhận được từ Nga với Tàu, thế nào cũng có lúc phải trả.

Tới khi đánh nhau xong, cả hai bên Liên Xô Trung Quốc đều quay sang đòi nợ, không chỉ nợ vật chất, mà còn đòi nợ tinh thần. Thắng rồi, cả hai bên đều hết nhân nhượng với sự lấp lửng, và đòi hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam phải nói rõ: Anh đứng ở đâu trong quốc tế cộng sản? Anh về với Nga, hay về với Tàu? Khi Việt Nam ngả hẳn về phía Liên Xô, Trung Quốc cho rằng cộng sản Việt Nam tráo trở, “dạy cho một bài học.”

Lẽ ra bài học phải rút ra, là “chớ có mà đi dây.” Nhưng Việt Nam dường như vẫn cứ không chịu học bài này. Khi đi dây giữa Tàu với Mỹ, Việt Nam tập trận với Mỹ là bị Trung Quốc lên án. Thử hỏi Philippines, Nam Hàn, nhiều nước khác tập trận với Mỹ, có bị Trung Quốc lên án không? Tại sao lại lên án Việt Nam? Vì Trung Quốc lại một lần nữa có cảm tưởng cộng sản Việt Nam tráo trở, đi nước đôi.

Đi dây, do đó, thực ra là có hại chứ không lợi lộc gì.

Đi dây với nhân dân, lại càng hại nữa. Nhân dân thấy gì khi mình biểu tình chống Trung Quốc mà bị bắt?

Nhân dân thấy gì khi tuần trước được bật đèn xanh đèn vàng, mà mấy ngày sau, Trung Quốc đòi Việt Nam xử lý dư luận, thì tuần sau đó quả nhiên dư luận bị xử lý?

Sẽ tới một ngày, nhân dân hết nhân nhượng với sự lấp lửng, và đòi hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam phải nói rõ: Anh đứng ở đâu, về với dân, hay về với các đồng chí Tàu?

Liệu có dễ dàng đi dây với lòng yêu nước của dân mãi được không?

Em bé Sài Gòn

Hình: Dung Dang

Hình biểu tình ở Sài Gòn ngày 12 tháng 6, 2011.

Ai có tiền án tiền sự đi bộ đi học ở khu này thì nhìn gạch lề đường nhận ngay ra đây là đâu. :-)

BTW, câu tiếng Việt với câu tiếng Anh trên biểu ngữ của em bé, không cùng nghĩa với câu tiếng La tinh. Hì hì.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 308 other followers

%d bloggers like this: