Nguyên tắc tập trung – dân chủ

 (Hình: AP)

Tớ không phải là nhà Mác-xít-Lê-nin-nít-học, nhưng tớ thấy chế độ “tập trung – dân chủ,” tuy coi thì có vẻ “Hegel” vậy, nhưng thật ra rất dễ hiểu.

Thế này nhé, chỉ cần nhớ 3 nguyên tắc này, là hiểu hết:

Nguyên tắc 1: “Tập trung : là thâu tóm quyền lực nhà nước vào chủ thể quản lý để điều hành, chỉ đạo việc thực hiện pháp luật.”

Nguyên tắc 2: “Dân chủ: là việc mở rộng quyền cho đối tượng quản lý, nhằm phát huy trí tuệ tập thể trong hoạt động quản lý, phát huy khả năng tiềm tàng của đối tượng quản lý trong quá trình thực hiện pháp luật.”

Nguyên tắc 3: “Khi có mâu thuẫn, đối nghịch, hay đụng chạm từ nặng tới nhẹ giữa Nguyên tắc 1 và Nguyên tắc 2, thì xem Nguyên tắc 1.”

Dạy nhạc cảm, học nhạc cảm

Bạn chủ nhân gallery này còm trên Facebook tớ, làm tớ nhớ tới doanh nghiệp tranh cóp của bạn í! Hehehe

 

Bạn Lún còm bên entry trước, có hỏi, bên nhạc dạy nhạc cảm thế nào? Có khác bên họa dạy cái cảm của bên họa không? (Bạn Lún là Master ngành họa, tớ chỉ là học trò bên nhạc, tớ chưa hỏi bạn Lún thì thôi, bạn Lún lại hỏi tớ. Hờ hờ.)

Câu hỏi lớn quá, tớ ko dám trả lời, nhưng tớ muốn bàn về chi tiết này. Bạn Lún viết:

“Bên vẽ tránh dạy kỷ thuật, tránh cho hoc trò copy tranh của master, chì chú trọng phần hoc “nhìn” để dạy phần cảm này.”

Để dạy học trò “cảm,” phải bớt dạy kỹ thuật, bớt copy tranh của master. Dạy kỹ thuật nhiều quá, học trò sẽ bị chìm vào đó rồi quên mất phần “cảm.” Kỹ thuật xong đâu đấy, chuyển qua “cảm,” nhiều khi … too late. Thì bên nhạc cũng vậy.

Nhưng cái khó khăn, bạn Lún có nhắc, là nhu cầu học của từng học trò.

Trong số những người đi học vẽ, thế nào cũng có người đang hy vọng vẽ thật giống để về mở xưởng vẽ truyền thần (vẽ lại ảnh chân dung để người ta mua về đặt bàn thờ), vẽ tranh cóp (vẽ lại tranh của master để bán cho du khách ngoại quốc). Thầy dạy theo kiểu “cảm” “cảm,” học cả năm trời chưa vẽ cái gì giống cái gì, người ta sẽ chửi cho.

Học nhạc cũng vậy. Tớ có đọc đâu đó một nhận xét của một người Mỹ ở Sài Gòn trước 75. Người ngày viết về ca nhạc phòng trà ở Sài Gòn: “Có những ca sĩ, nhạc sĩ điêu luyện, họ cố gắng đàn, hát cho thật giống băng đĩa nhạc ngoại quốc, giống đến từng chỗ nhanh lên chậm lại, giống cả những lỗi lầm.”

Trong entry trước, đoạn cuối, tớ có trích dẫn bài báo Clavier Companion, tác giả có nói cách bà ấy dạy nhạc cảm.

Còn bà thầy tớ, hay làm như vầy: “Đoạn này anh nghĩ nên nhanh lên hay chậm lại?” Tớ trả lời, cái xong bả nói, “Tại sao vậy?” Cái xong tớ trả lời, cái bả lại nói, “Vậy còn cái này cái này… thì sao?” Read more of this post

Nhạc cảm

Hôm nay nghỉ nói chuyện chính trị, quay sang nói chuyện nhạc.

Hôm bữa có bài viết của Nguyễn Đình Đăng, “Vài suy nghĩ nhân cuộc thi piano quốc tế đầu tiên tại Việt Nam.”

Tớ không biết gốc ở đâu nhưng tớ thì đọc trên trang Facebook của cô Biển Vàng, ở đây. (Bạn nào ko vô được thì sorry.)

Tớ thấy bài viết hay, 99% ý trong đó là đáng tiếp thu. Chỉ riêng có câu này tớ không ưa.

Ông í viết rằng:

Nhạc cảm là thứ trời sinh, không có nhạc viện nào dạy được. Nó được hun đúc bởi thế hệ, truyền thống văn hoá, bởi sự trân trọng, rung động hoàn toàn cá nhân và thiêng liêng nhất trước sự hùng vĩ của âm nhạc.”

Tớ không đồng ý. Nhạc cảm (mà tớ hiểu là tương đương với chữ tiếng Anh “musicality”) cũng là 1 thứ dạy được, không khác gì kỹ thuật.

Có những học trò dạy hoài kỹ thuật không đi tới đâu, thì cũng có những học trò dạy hoài nhạc cảm không đi tới đâu.

Ngược lại có những học trò dạy kỹ thuật tiếp thu rất khá, và có những học trò dạy nhạc cảm tiếp thu rất khá.

Và hầu hết học trò là nằm ở giữa hai thái cực đó, dạy kỹ thuật thì tiếp thu kỹ thuật cỡ cỡ trên dưới trung bình, và dạy nhạc cảm thì tiếp thu nhạc cảm cũng cỡ cỡ trên dưới trung bình.

Nhạc cảm là gì? Có nhiều cách để hiểu chữ này, và để cho được tổng quát, tớ tạm định nghĩa bằng một thí dụ của ông Đăng. Phê bình các thí sinh Việt Nam dự cuộc thi piano quốc tế đầu tiên tại Việt Nam, và so sánh với thí sinh ngoại quốc, ông Đăng viết: “Sự khác nhau lớn nhất có lẽ là: Họ đã chơi có âm nhạc, có rhythm, trong khi những gì thí sinh ta cố tạo ra là âm thanh và chạy ngón cho trơn tru, cho nhanh. Họ chơi với tinh thần của các nghệ sĩ trong khi các thí sinh ta chơi như trả bài thi học kỳ.”

Vậy tớ định nghĩa nhạc cảm như vầy:

Bài nhạc, nếu chơi theo kiểu trả bài, hay chơi theo kiểu làm bài tập, thì đó là thiếu nhạc cảm. Nếu chơi gọi là “có hồn,” làm người nghe quyến rũ, muốn nghe, thì đó là nhạc cảm.

Tất nhiên, đây chỉ là so sánh tạm bợ. Nếu ông Đăng có thể phê bình “các thí sinh ta chơi như trả bài thi học kỳ,” thì ngược lại nếu một học trò đã có nhạc cảm, thì khi học trò đó “trả bài thi học kỳ,” cũng rất “có hồn.”

Thí dụ đây, một em 12 tuổi, đánh một bài tập trong cuốn Kreutzer, bài tập nhé, mà nghe rõ ràng là có hồn.

Bàn về bài viết của ông Đăng, tớ có còm qua lại với cô Biển Vàng, cô í đồng ý với ông Đăng nhưng tớ thì không. Quan điểm của tớ là: Nhạc cảm dạy được, vấn đề là phải có dạy, và lúc dạy phải được nhấn mạnh y như kỹ thuật vậy.

Có một sự thật rất hiển nhiên trong chuyện dạy học, là: Thầy nhấn mạnh cái gì, (đa số) trò sẽ tiếp thu cái đó. Thầy dạy 26 thứ từ A tới Z, nhưng nhấn mạnh K, L, M, trò sẽ tiếp thu K, L, M, còn 23 thứ còn lại, có cái được cái không. Read more of this post

Trang mạng giả AP thu thập tên, email liên quan blogger Việt Nam

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

NEW YORK (NV) – Hãng thông tấn AP hôm Thứ Hai phủ nhận tin rằng AP, hay một nhóm ký giả của họ, mở trang mạng thu thập chữ ký trực tuyến trên Internet, kêu gọi thả blogger Việt Nam.

Trang mạng thu thập họ tên và địa chỉ email, có tên miền petition-ap.org và được lập ra với cùng tên người trách nhiệm trang chính của hãng AP, trang ap.org. Tuy nhiên, từ văn phòng thông tin của AP, tới người bị ghi tên là chịu trách nhiệm tên miền petition-ap.org, và người ký giả bị giả mạo email, đều bác bỏ họ có liên quan.

“Trang này không phải là một trang của AP,” văn phòng thông tin Corporate Communications của hãng AP từ New York viết cho báo Người Việt qua email.

Trang mạng petition-ap.org được trình bày rất giống của AP, với logo của hãng AP, hàng chữ “The Associated Press,” được gởi ra kèm một email mang tên một phóng viên AP, có chỗ trống để người ta điền họ tên và địa chỉ email. Hai chỗ này được đánh dấu sao, bắt buộc phải điền vào.

Trong trang mạng này là một bản thỉnh nguyện thư, mang tựa đề “Thỉnh nguyện thư của cộng đồng blogger Việt Nam” – nguyên văn tiếng Anh, “Vietnamese Bloggers Community Petition.”

Góc trên của trang này có logo “AP Developer (beta),” và bên cạnh tựa đề có ghi hàng chữ “The Associated Press,” là tên đầy đủ của hãng AP.

Bản thỉnh nguyện thư không được gửi đến người nhận cụ thể, mà chỉ ghi “gởi người quan tâm” (“To Whom It May Concern”). Bức thư bằng tiếng Anh mở đầu:

“Chúng tôi, những blogger Việt Nam và những người hoạt động dân chủ, muốn thông báo với quý vị rằng chính phủ Việt Nam tiếp tục leo thang các hành động đàn áp đối với công dân ở nước họ và hình sự hóa quyền tự do bày tỏ ý kiến. Nhiều vụ bắt giữ và sách nhiễu gần đây do chính phủ Việt Nam thực hiện nhằm đàn áp tiếng nói của những nhà đối kháng và những người ủng hộ quyền con người.”

Qua email và trên một số trang mạng, đường dẫn tới trang mạng petition-ap.org được gửi kèm với một bức email được cho là của phóng viên Lolita C. Baldor của AP.

Bức email, được cho là của bà Baldor, bằng tiếng Anh, viết: “Tôi là phóng viên của hãng tin Associated Press (AP). Chúng tôi đã nhận được các email thỉnh nguyện thư từ một số blogger Việt Nam, nhưng rất khó để hiểu vấn đề bằng cách này. Căn cứ vào đơn yêu cầu của các bạn, nhóm phát triển AP vừa lập một trang web để ký thỉnh nguyện thư trực tuyến. Các blogger Việt Nam có thể gửi chữ ký của họ, chúng tôi sẽ gửi các chữ ký đã thu thập được tới Liên Hiệp Quốc sau khi thu thập được khoảng 50,000 chữ ký.”

Phần cuối thỉnh nguyện thư có yêu cầu người ta ghi tên, địa chỉ email, và tên thành phố, tiểu bang, quốc gia nơi mình cư ngụ. Read more of this post

Hình như viết sai….

Tạm ngưng la lối chút nha. Cho hỏi cái.

Hình như trong bản tin Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình, báo Dân Việt đã viết sai chữ, rồi bao nhiêu báo chí, blogger khác viết theo, cho nên hình như cũng sai nốt.

Là vì tớ xưa nay cứ ngỡ là “lục bình” chỉ có một nghĩa, là loài thực vật sống trôi nổi trên sông, ao, hồ, nhất là ở vùng đồng bằng sông Cửu Long.

Chưa bao giờ tớ nghe nói “lục bình” như một món đồ sứ, cho tới hôm nay.

Các bác nào học cao hiểu rộng, tiếng Việt rành hơn Việt Kiều,  trả lời dùm một miếng.

Còn Đảng còn mình

Vấn đề lẽ ra là ở chỗ nhân phẩm con người bị chà đạp, xúc phạm nặng nề. Điều đó không ai chối cãi. Cả những miệng lưỡi “đỏ” nhất trên mạng, lúc ban đầu cũng chỉ chối quanh là có khi hàng giả, hàng ngụy tạo của bọn phản động, chứ không hề chối bỏ hành động xúc phạm của nhân vật trong video.

Nhưng mà với các bậc lãnh đạo, thì chỉ quan tâm tới bảo vệ chế độ.

Công an mặc thường phục, hành xử côn đồ mất dạy như vậy, mà theo thượng tá Nguyễn Quốc Tiến, trưởng Công an thị xã Cẩm Phả nói trên Tuổi Trẻ, lại chỉ là “vi phạm trong quá trình công tác” (một tội danh để bảo vệ cách làm việc của nhà nước), “tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy” (một tội danh để bảo vệ quyền chính quyền chỉ huy văn hóa). Rồi lại hăm he đe dọa người đưa video lên mạng, tức là người dám làm lộ sự mất dạy của chiến sĩ công an.

Cấp dưới dùng quyền uy để mắng chửi phụ nữ, ép phụ nữ dang tay dang chân cho chụp hình khỏa thân, rồi đem đi khoe với bạn bè chuyền tay nhau, mà thượng tá trưởng Công an thị xã toàn nhìn ở đâu đâu, thì phải kết luận thế nào về thượng tá trưởng Công an thị xã?

Không phải chỉ riêng gì công an nha. Cả luật sư cũng thế. VnExpress trích lời một “luật sư Vũ Tiến Vinh”, ông này nói: Read more of this post

Friendly fire

Friendly fire là mỹ từ quân đội Hoa Kỳ dùng để nói người lính chết oan khi đạn đồng đội bắn trúng mình bỏ mạng.

Hôm bữa trên báo Người Việt có người viết bài này. Trong bài đó có tiết lộ chuyện này:

Cũng như trước đây chúng tôi có nhận được lá thư của một người nhận là thương binh VNCH ở Việt Nam viết sang xin giúp đỡ, nhưng trong thư người này nói là “đã đi lính cho chính phủ Saigon từ năm 1970 cho đến ngày giải phóng”. Những người lính miền Nam không có lối nói như thế.

Hờ hờ.

5 năm oánh trận chỉ mới bị thương, chưa chết. Nay thì chết với đồng đội vì 1 “chữ Việt Cộng.”

Hờ hờ.

Nghiêm khắc phê bình trung tướng công an mất cảnh giác

Theo nguồn tin riêng của Mr. Nhảm, Bộ Chính Trị vừa có quyết định nghiêm khắc phê bình một trung tướng công an về khuyết điểm mất cảnh giác nghiêm trọng đối với thành phần nguy hiểm tuyên truyền chống đối nhà nước.

Đối tượng bị nghiêm khắc phê bình là trung tướng Hoàng Kông Tư – Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục An ninh 2, Thủ trưởng Cơ quan an ninh điều tra – Bộ Công an.

Cũng theo nguồn tin riêng này, trong phiên họp kiểm điểm, trung tướng Hoàng Kông Tư thú nhận đã không bố trí theo dõi TS luật Cù Huy Hà Vũ, khiến cho người này vào được tới TP.HCM.

Tại đây, công an cũng chỉ tình cờ, theo lời tự kiểm của tướng Tư, phát hiện ông Hà Vũ trong tư thế mà tướng Tư gọi là “mát mẻ”, qua đó khám xét máy tính xách tay. Vụ khám máy tinh xách tay sau đó mới dẫn đến việc khám nhà ông Hà Vũ, tướng Tư một lần nữa thú nhận sự thụ động của lực lương lẽ ra phải thấu hiểu chân lý “còn Đảng còn mình.”

Ông Tư thú tội nguyên văn về việc làm tắc trách của ông như sau: “Đêm 4-11 qua công tác kiểm tra hành chính, Công an P.11, Q.6, TP.HCM phát hiện tại phòng 101 khách sạn Mạch Lâm, đường số 10, P.11 có một đôi nam nữ ăn mặc nhạy cảm. Tổ kiểm tra đã lập biên bản và đưa hai người về trụ sở Công an P.11 để làm việc. Qua kiểm tra máy tính của ông Cù Huy Hà Vũ phát hiện nhiều tài liệu chống Nhà nước. Cơ quan điều tra đã ra lệnh bắt khẩn cấp và khám xét khẩn cấp tại nhà ông Cù Huy Hà Vũ tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội thu thêm nhiều tài liệu chống Nhà nước”.

Qua quá trình điều tra làm rõ, tướng Tư bị xác nhận là phải tới lúc đó, tướng Hoàng Kông Tư mới biết đến một loạt bài viết của ông Hà Vũ mà người khác thì đã biết từ cả tháng, cả năm nay. Trong phần kiểm điểm, tướng Tư đã thú nhận tới lúc này ông mới biết những bài viết như: Read more of this post

Tin vui cho các bà vợ

Bộ Công An Việt Nam hôm nay thông báo mở thêm dịch vụ bắt đàn ông ngoại tình. Phụ nữ cần đăng ký dịch vụ này xin liên hệ với phòng A38. Ưu tiên cho phụ nữ nào khuyến khích được chồng / bạn trai mình đâm đơn kiện thủ tướng. Xin mời.

Hãy kiện thủ tướng để giữ hạnh phúc gia đình!

Công An Điếm

“Điếm”, trong “công an điếm”, được dùng theo nghĩa là “slut” á.

.

.

.

“Chỉ riêng anh thôi”

- nhưng mà “riêng” với mấy anh lận!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 308 other followers

%d bloggers like this: