Trai Hàn ngầu hơn trai Việt

(Lại bài cũ 2007)

Coi xong phim “Bad Guy” của đạo diễn Kim Ki Duk.

Coi xong thì thấy dân tộc Việt Nam anh dũng nhưng dân tộc Hàn anh dũng hơn.

Trai Việt tưởng ngon, trai Hàn còn ngon hơn.

Thế này nhé:

Trong tuồng cải lương Việt Nam, mấy ông anh hùng bị đâm cho một cái, thì đứng ngắc ngư, lồng lộn, rống lên một bài vọng cổ, nếu ko đủ sáu câu thì cũng tối thiểu 2 câu rùi mới lăn ra chít.

Điều này chứng tỏ người Việt ngầu hơn người Tây. Thằng Tây nào bị đâm một nhát, nếu không được bác sĩ cứu là đều chết hết. (Kể cả Tây có võ, coi Dòng Máu Anh Hùng thì biết! Nhân vật Tessier oánh võ như thần, em Ngô Thanh Vân mới cho một dao đã ngủm củ tỏi.)

***** SPOILER WARNING *****

BÁO ĐỘNG: Phần dưới tiết lộ đoạn kết của phim.

Ai chưa xem phim “Bad Guy” thì chớ có đọc!

Nếu chưa xem mà cứ đọc thì chớ có trách!

Nếu chưa xem cứ đọc mà cứ trách, thì … thôi! Hehehe.

Read more of this post

Tương lai “cult” cho Sài Gòn Nhật Thực?

(Lại đăng bài cũ từ blog 360. Bạn đạo diễn Othello Khanh rất khoái bài này.)

Như vầy mà ko cult sao được? Nước bắn tung tóe từ Marjolaine xuống Dustin!

Tôi ko biết ở VN có cái nền văn minh “cult movie” không, nhưng nếu có thì phim Sài Gòn Nhật Thực rất có triển vọng.

Cult movie là cái gì? Là hiện tượng một số phim nào đó bỗng được một nhóm người, thường là trẻ, mê đi xem vì lý do nào đó hoàn toàn không phải do phim đó hay.

Cái sự mê phim cult movie thường có một số yếu tố như sau:

  • Thích đi xem chung một đám đông, không xem một mình
  • Vượt thời gian: Hết thế hệ này tới thế hệ khác có người đi xem nó
  • Mà hỏi ra thì chưa chắc đã nói là phim hay
  • Xem phim theo dạng interactive, có phản ứng ồn ào với chuyện xảy ra trên màn ảnh.

Một phản thí dụ thế này nhé: Star Wars nhiều người mê, mê tới mức có fan club, mặc đồ giống nhân vật trong phim, thậm chí học luôn ngôn ngữ của loài ewok. Nhưng Star Wars ko phải là phim cult, vì người ta có thể vui vẻ ngồi thưởng thức một mình ở nhà, và hỏi người thích phim này thì người ta nói là vì phim đó hay.

Một thí dụ phim cult: The Rocky Horror Picture Show. Một cuốn phim dở. Nhưng hết thế hệ này tới thế hệ khác đều có người muốn đi coi. Người ta đi coi theo đám đông. Người ta giễu các lời thoại trong đó. Thậm chí trong cảnh đám cưới, người ta mang sẵn gạo theo ném lung tung cứ như dự đám cưới thật.

Có những trường đại học, sinh viên tổ chức chiếu Rocky Horror vào nửa đêm ngày cuối tuần – năm nào cũng ăn khách, năm này qua năm khác, mà phim này tới nay là trên 30 năm tuổi rồi.

Nếu hỏi ra thì ít ai nói phim đó hay. Mà cũng chả cần hỏi. Những đoạn chán trong phim, khán giả la ầm lên “Boring! Boring!” rồi lăn ra cười khặc khặc với nhau.

Rồi mỗi lần có ai nhắc đến tên của nhân vật chính, thì khán giả chửi nhặng lên “Asshole!” Còn nhân vật nữ chính (Susan Sarandon đóng đấy nhé!) thì bị la là “Slut!” Rồi cũng cười khặc khặc với nhau.

Toucha-toucha-toucha-me

“Touch-a touch-a touch-a touch me.” Khán giả đi coi Rocky Horror Picture Show la rầm trời câu thoại này cùng lúc với Susan Sarandon.

Hiện tượng “cult movie” phần nào phản ảnh cái ác ý, lại cực kỳ vô tư, của khán giả. Cuốn phim cult movie nó như một đứa trẻ bị bạn bè mang ra làm trò giễu cợt.

Một hiện tượng gần như tương tự trong văn hóa Việt Nam, có thể kể ra hiện tượng thơ Bút Tre.

Read more of this post

Hành trình của Vaan Nguyen, cô gái Việt ở Israel (bài cũ 2007)

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

IRVINE, California (NV) – Người Việt Nam di dân đến đâu cũng là người Việt Nam di dân. Cuốn phim “The Journey of Vaan Nguyen” làm nổi bật lên điều này – con đường tỵ nạn đến một nước khác, sự hòa đồng vào quê hương mới của thế hệ thứ nhì và niềm hoài vọng về quê hương của thế hệ thứ nhất, hiện diện trong nhiều người Việt Nam di dân dù là họ tới Pháp, tới Mỹ, tới Philippines, hay tới Israel. Nhưng nếu tất cả đều chung một nét lịch sử, thì số phận hay tốt của mỗi người, mỗi gia đình có thể rất khác nhau.

Phim “The Journey of Vann Nguyen” sẽ chiếu 3 giờ chiều hôm nay, Chủ Nhật 15 Tháng Tư tại Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (ViFF), trong khuôn viên đại học UC Irvine, hội trường HIB 100. Cuốn phim 84 phút từng chiếu tại rạp ở Israel năm 2005 và còn có bản ngắn hơn, 56 phút, dành cho truyền hình, chiếu tại Israel và Phần Lan. Bản chiếu tại ViFF là bản 84 phút.

Đây là một cuốn phim tài liệu. Đạo diễn Duki Dror, một người Israel tốt nghiệp UCLA và Columbia College ở Chicago, đã theo gia đình Vaan Nguyen trong các sinh hoạt hàng ngày của họ, và theo cả những lời kể trên trang blog cô viết bằng tiếng Hebrew.

Không có thước nào đo khoảng cách xa vời vợi từ đồng quê Bồng Sơn, Bình Định, tới sa mạc Trung Đông, như quãng đời của cha Vaan Nguyen. Hoiami Nguyen là một cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa. Bị đi cải tạo, ông trốn trại, vượt ngục và nhảy ngay lên một con thuyền vượt biên. Được một tàu Israel vớt, ông định cư tại quốc gia này, trong một tỉnh nhỏ nhưng rất cổ xưa, Yafo.

Đọc báo, xem truyền hình, nếu có thấy nói tới cảng Jaffa ở Israel, thì đó chính là Yafo theo tiếng địa phương. Đó là nơi người lính cũ gầy dựng một gia đình, 5 cô con gái, trong đó có Vaan Nguyen, lớn lên tại Israel, thấm nhuần văn hóa Do Thái, nói rành tiếng Hebrew, còn tiếng Việt thì chỉ lõm bõm.

Thế hệ của ông Hoiami Nguyen, ngày ngày thì đi làm nuôi gia đình, nhưng tối tối và cuối tuần thì tụ tập và tự lập thành một nhóm thuần túy Việt Nam nho nhỏ, với băng video ca nhạc, cải lương, với dàn máy karaoke và những bài nhạc vàng.

Read more of this post

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 308 other followers

%d bloggers like this: